Mèo
Mèo rình chuột đã lâu mà chưa lần nào vồ được, tức anh ách.
Bữa nọ, chuột sơ ý trượt chân, rớt cái ủm vô hũ hèm sau bếp.
Ban đầu còn khoái chí hớp một ngụm, rồi thêm nhiều ngụm nữa. Chuột thả mình lềnh bềnh, mắt lim dim, tưởng như đang lướt sóng Vũng Tàu. Rượu vô lời ra, miệng còn ngân nga bài ca " say một đời vì em "…
Nhưng ngày vui chẳng tày gang, say chưa đủ một đời mà mắt mờ chân bủn rủn...
Đến lúc muốn leo lên thì thành hũ trơn như lời hứa cuối năm. Bò lên trượt xuống, bụng căng như cái trống, mười phần chết chín, bèn la khóc bằng hai thứ tiếng vô cùng thảm thiết:
- Help Me. Cứu tôi với. Cứu tôi, p-lea-se !
Mèo nghe tiếng, ghé lại nhìn… rồi quay đi.
Chuột van xin, năn nỉ:
- Mèo ơi cứu tui! Ông muốn gì tui cũng xin chịu!
- Tao chỉ muốn ăn thịt mày.
- Dạ, tui đồng ý ! Xin ngài thả đuôi xuống cho tui bám leo lên.
Mèo đưa đuôi. Chuột đu lên, lết ra khỏi hũ hèm, người run bần bật, mắt lờ đờ. Vừa định bỏ chạy thì mèo chặn lại:
- Ậy! Ở dưới kia mày vừa hứa gì?
Chuột đảo mắt, nói tỉnh queo:
- Trời… mày không thấy tao chua lè, hôi rình sao? Để tao về tắm rửa, xức dầu thơm cho đàng hoàng rồi qua cho mày ăn thịt. Chứ để thế này đền ơn, coi sao được !
Mày cứ về chuẩn bị mắm muối, ớt tiêu đi… tao qua liền.
- Thiệt hông?
- Thiệt!
- Hứa nghen?
- Ừ, hứa!
Mèo hí hửng về nhà, bụng mừng như trúng kèo thơm, vội bày biện bàn ăn đúng điệu: Chanh, ớt, tiêu, mắm muối đầy đủ. Còn mở nhạc chill chill chờ giờ “dùng bữa”. Đang loay hoay chụp hình bàn ăn để đăng Facebbook...
Một lát sau, nghe tiếng huýt sáo vui vẻ từ xa, tiếng chuột vừa đi vừa nghe điện thoại chốt kèo mới...
Nó xuất hiện với sơ mi lụa bảnh bao, gi lê bên ngoài, nước hoa thơm nức, ung dung đi ngang qua.
- Chuột !
- Gì ?
- Mày quên mày hứa gì với tao rồi hả ?
Chuột nhíu mày:
- Hứa ? Tao hứa gì ? hồi nào ?
- Hồi nãy mày té xuống hũ hèm, uống phểnh bụng, say sắp chết, mày hứa để tao ăn thịt nếu cứu. Tao cứu rồi, mày hứa về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi qua... Sao bây giờ mày định đi luôn ?
Chuột cười khẩy, phủi áo:
- HƠI ĐÂU TIN MẤY ĐỨA XỈN HỨA, MÈO ƠI !
Phú Đặng