Thứ Hai, 24 tháng 2, 2020

Ăn từ dưới ăn lên



       Được bổ sung phút cuối bỡi ai đó phát hiện tôi biết lái xe trong khi ông "cán bộ đường lối" xin về ăn Tết Chol Chnăm Thmây chưa thấy lên, công tác thì cần phải đi ngay, chỉ vậy thôi !
     Lên xe có ba phóng viên cộng ông lãnh đạo là trưởng văn phòng đại diện tại ĐBSCL. Biên chế vào cùng đoàn mang chức danh phóng viên tập sự, ngoài lái xe tôi còn có nhiệm vụ ôm kè kè bên mình một laptop to đùng của cá nhân mà vô việc chỉ cần mở máy ra gõ lách chách khi họp hành cùng lãnh đạo địa phương .
    Chiếc xe của đoàn công tác khá cũ kỹ khác biệt với bộ dáng phương phi bóng lưởng của ông trưởng đoàn Ngô Đào ngồi ghế trước nhưng lại phù hợp với đoàn tháp tùng theo phong thái cố tình làm ra vẻ bụi bặm với áo khoác nhiều túi đeo, máy ảnh lủng lẳng trên cổ ba ông phóng viên mọi lúc mọi nơi ...

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2020

Chuyện nhà


( Chờ mưa tạnh ta trải trăng làm chiếu
Nghìn năm sau hoa trắng trổ trên đồi. - Thích Tuệ Sỹ )
Chuyện nhà
    Chị hai kể chuyện nhà nửa năm rồi mà sống động như mới hôm qua, chị kể chuyện cô tám trợt cẳng ngoài sân rồi hàng xóm hụi hữ khiêng vô nhà, dượng tám càm ràm cử rử...

Thứ Tư, 5 tháng 2, 2020

Trẻ em, ma cỏ, ông trời ... mời về một bên !

ANH EM
Thằng nhỏ vội đứng dậy, tay đặt lên tay thằng lớn định cầm trái chuối, miệng ngăn thằng anh:
- Đừng ăn trái này
- Sao vậy ?
- Mẹ thích ăn chuối dập lắm !
Đứa anh đờ đẫn, nước mắt sắp ứa, quay nhìn ra cửa, giả bộ chưa nghe, trời đã sụp tối, mẹ cũng chưa về...


MA CỎ
    Hồi mới hồi cư về làng nhà cửa còn thưa thớt. Trên con đường nhỏ từ Bầu Lớn về Truông Kiệt rất vắng vẻ, cây cối um tùm. Đi ngang khúc đường này ai cũng rùng mình bởi hơi lạnh thì ít mà rợn xương sống đa phần từ những lời đồn... Ông Năm đi làm ruộng cố ráng cho xong việc nên tối hù mới vác cuốc về. Đi gần đến Truông Kiệt, nghĩ đến việc người ta hay nói, ông cũng nghe ơn ớn trong mình…
     Lầm lũi vác cuốc trên vai chỉ nghe tiếng chân mình, bỗng đâu có đứa nhỏ đi theo năn nỉ ông cõng về dùm vì mỏi chân quá. Ông Năm trong bụng đà run nhưng làm bộ tỉnh cứ giả lơ im lặng bước đi, cái cuốc trên vai nghe chừng càng lúc càng nặng ông Năm cũng chẳng dám hó hé hay đổi vai… Gần đến nhà cái cuốc trên vai nhẹ từ từ rồi nhẹ tênh, chân lập cập, tay run run cố vịn cây đòn tre làm cổng vườn nhà .
….
    Chòi đạp trong tấm ra trắng cũ, thằng lớn nói nhỏ  " Tao là chúa ghét dẫm trên đám phân bò nhão nhẹt nhớt nhợt, tối nay đu cây cuốc chưn sạch trơn, nha mậy ! "


HƯỞNG ĐỦ
Xưa ai mãn phần ở tuổi 60  sắp lên thì được ghi là hưởng thọ 6.... tuổi
Xưa ai chết sớm ở tuổi dưới 60 thì ghi phải là hưởng dương .... tuổi
Xét cho cùng, ghi như vậy cũng chẳng có gì sai
Xét cho cùng, khi ai đó lê bước chân trên “ đường đi cuối cùng”, ta cũng nên… tỏ ra rộng rãi !
Nay quyết định :
-          - Giữ nguyên kiểu ghi hưởng thọ những ai từ 60 tuổi trở lên
-          - Giữ nguyên kiểu ghi hưởng dương những ai dưới 50 tuổi
-          - Cho ghi hưởng đủ từ 50 đến 59 !
Rõ chửa ?
Bãi chầu !





Thứ Ba, 4 tháng 2, 2020

NNT - LÝ CON SÁO SANG SÔNG


LÝ CON SÁO SANG SÔNG | Nguyễn Ngọc Tư
----
Bấc về. Như thể trong đời này chỉ còn gió. Gió lạnh căm căm mà khô nẻ môi người ta. Da tôi mốc cời. Tàu chạy lừ lừ dọc theo sông, những quãng không có nhà, sậy mọc thành rừng. Những bông sậy chín mềm, trắng phau phau. Ðã nhiều bông lìa cành, trùng trình bay. Nước mặn rin rít da. Nghe gió này là mùa cưới đến.
Nét chữ không bay bướm trong tấm thiệp mộc của út Thà mang cho tôi một cảm giác lạ lùng. Vui, buồn, chua xót lẫn lộn. Má tôi bảo: "Con về sớm mấy ngày cho thằng Phi đỡ buồn". Tôi lật lịch khẽ cười, má à, có những nỗi buồn không ai trị được đâu. Nó day dứt tháng năm, nó dài dăng dẳng. Người yêu đi lấy chồng mà, biết bao người tự tử.

Thạch Càdây


                                                      Thạch Càdây

     Tôi về Dù Tho nhận nhiệm sở, bao nhiêu háo hức lạ lẫm sau những ngày đầu đi thăm phố xá xa lạ ở một phần của đất Nam kỳ phai dần. Thị xã nằm gần cuối sông Hậu trông cũ cũ, buồn buồn, đi đâu cũng thấy hình ảnh chầm chậm trôi như lục bình mùa hạn, thời gian như dài thêm có cảm giác mọi thứ chờ tan biến ...