Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

"hố hàng" & "trớt quớt "


Loạt chuyện "hố hàng" & "trớt quớt " có thật 100% !
Chuyện thứ 1 : 
Kỷ niệm 20 năm ngày thành lập trường. Bạn bè gần nửa đất nước gặp nhau sau chừng ấy năm, ôi thôi biết bao nhiêu chuyện cũ vui buồn được tranh nhau kể lại...
Màn đêm buông xuống, tại hội trường có tổ chức một buổi tiệc mà ngôn ngữ bây giờ thường gọi là Gala Dinner.
Thầy cô và bè bạn khóa 28 , 29 , 30 cùng một số là các em khóa sau tham dự khá đông.
Sau khi an tọa, mọi người cùng nhau hàn huyên tâm sự, không khí thể hiện tình thầy trò bằng hữu trường xưa nghĩa cũ rất là cảm động...
Một bạn nam, trang phục và điệu bộ khá chững chạc chắc là cán bộ của một đơn vị nào đấy, chúng tôi không biết mặt biết tên nên biết là thuộc các khóa sau, đi lên khoảng trống còn lại do cách xếp bàn ghế hình chữ U, Em cầm micro rồi cúi đầu thưa gởi đến quý Thầy cô giáo và các anh chị thuộc các lớp trên rất lễ phép, em cho biết hôm nay trở về trường cũ nên rất xúc động, để tỏ lòng quý mến em xin hát một bài kính tặng mọi người...
Tiếng vỗ tay vang lên đều khắp để ủng hộ người xung phong làm nóng không khí, ai cũng nghĩ sẽ thưởng thức những bài hát quen thuộc thời đó trong các dịp này như là Bài Việt nam quê hương tôi, Bài ca xây dựng, Bụi phấn hay chí ít cũng là xé rào hát một bài ca nhạc vàng thời ấy còn đang cấm như là Nỗi buồn hoa phượng, chẳng hạn...
Rất bình tĩnh và tự tin với chiếc micro trên tay, em giới thiệu tỉnh bơ :
- Sau đây em xin trình bày bài ca Chuyện tình Lan và Điệp !
( hic )

Chuyện thứ 2 : 
Đêm trước nhậu nhiều lại quá khuya, sáng dậy hổng nổi, ngặt là cái thói quen ở đây, nơi có hơn 90% người Hoa và người Khơme sinh sống, sáng dậy việc đầu tiên là ăn sáng...
Đi cùng mọi người làm sao nằm ì trở mình lăn qua lăn lại chờ… tỉnh được !
Vô một tiệm ăn khá to, người thì rôm rả kêu cơm tấm bì sườn cơm tấm xíu mại, kẻ thì kêu bánh mỳ phá lấu hay bánh mỳ bò kho… rân trời !
Thấy khô khan quá sợ nuốt không trôi, nhìn qua ngó lại hy vọng có hủ tiếu phở bún gì chăng. Hỏi cô bé da ngăm ngăm đang phục vụ trong quán :
- Có món gì …nước nước không, cháu ?
Nhíu mày suy nghĩ khá lâu, bật miệng :
- Dạ có
Thấy có lý rồi (!), vui vẻ hỏi :
- Món gì vậy, cháu gái ?
- Dạ, trà đá
- !
Phú Đặng

Cần câu thời 5.0

Cần câu thời 5.0
Thằng bạn tôi thuộc dạng người nghèo dễ thương.
Nghèo thiệt. Đồng lương hưu mỗi tháng chưa kịp nóng tay đã teo lại như cục nước đá bỏ quên ngoài hiên. Vậy mà hễ nghe ai bệnh hoạn, cháy nhà hay nuôi con sợ thất học là nó lại móc tiền.
Có bữa chính nó phải ăn mì gói trừ cơm, nhưng thấy trên mạng đăng hình đứa nhỏ bệnh tim, nó cũng chuyển khoản hai trăm ngàn rồi ngồi hút thuốc thay bữa tối.
Nó hay nói:
- Giúp được ai chút nào hay chút đó mày ơi…
Hôm rồi ghé ngồi chơi trên thềm nhà, nó than thở:
- Tao thấy người ta tổ chức làm từ thiện có tiền phóng ra rẹt rẹt. Còn tao lâu lâu bạn bè rủ nhậu cũng phải đi mượn. Tao khổ quá mày!
Tôi chưa kịp an ủi thì nó có điện thoại, tôi lịch sự đốt điếu thuốc, giả bộ ngó lơ ra đường.
Lát sau nó mở loa ngoài, đầu dây bên kia vang lên giọng của một đứa bạn chung, tay này đang là doanh nhân hùng hổ.
Nó nói bằng cái giọng chậm rãi rất đáng đầu tư để suy nghĩ:
- Mày nghèo là vì thiếu tư duy tài chính.
Thằng bạn già khựng lại:
- Hả ?
- Người thành công không xài tiền theo cảm xúc. Phải để đồng tiền đẻ ra đồng tiền.
- Ờ… chắc tui dở thiệt.
Nghe người ta nhận lỗi nhanh quá, tay “doanh nhân” càng hăng:
- Tao nói thiệt. Tao giờ chỉ còn thiếu… dòng tiền chảy thôi. Chớ về đẳng cấp tư duy thì tao gần ngang Shark rồi.
Nó phát âm chữ “Shark” nhẹ như người ta nói “trưởng thôn” !
Thằng bạn nghèo nghe vậy mừng rỡ:
- Vậy ông giúp cho tui ít vốn làm ăn nhé !
Tay kia cười khà khà:
- Sai bài rồi! Người giàu không cho con cá. Người giàu cho cần câu !
- Ờ cũng được, vậy ông chỉ tui mua bán cái gì đi.
- Livestream bán hàng online !
- “Lai-chim” hả ? Tui chưa biết.
- Dễ ợt. Mày biết chụp hình không ?
- Biết, biết cả seo-phi.
- Vậy đủ nền tảng công nghệ rồi.
Tay “Shark tương lai” bắt đầu nhập vai diễn giả:
- Tao tính cho mày bán thuốc với dụng cụ tạo sung sướng.
Đầu dây bên này im ru.
Một lát mới nghe giọng thật thà:
- Nhưng mặt mũi tui già khằn, nhăn nheo như bao nylon gần lửa… ai mà coi, ai mà mua?
Tay doanh nhân tặc lưỡi đầy tiếc nuối cho một bộ óc chưa khai sáng:
- Trời đất! Thì thuê người mẫu.
- Thuê tốn tiền lắm…
- Thì hợp tác chiến lược!
- Là sao ?
- Chia phần trăm! Kêu gọi đầu tư! Xây dựng thương hiệu!
Thằng bạn nghèo nghe tới đó bắt đầu chóng mặt:
- Nhưng tui đâu biết gì…
- Mày phải đổi mới sáng tạo! Thời nay người ta không mua sản phẩm. Người ta mua câu chuyện !
- Mua câu chuyện, mà chuyện gì ?
- Như chuyện “ người đàn ông tuổi xế chiều khởi nghiệp vươn lên”.
- Nhưng tui chưa vươn lên nổi mà…
- Thì mới cảm động!
Đầu dây bên kia im lặng. Bạn tui ngồi im coi bộ đang nghĩ dữ lắm.
Chắc nó đang hình dung cảnh mình ở trần “lai-chim” bán “dụng cụ tạo sung sướng” để thay đổi cuộc đời.
Một hồi lâu mới nghe tiếng nghiến răng khe khẽ:
- br… br… đù mẹ…
Rồi buông máy xuống bàn
Tay “Shark tương lai” vẫn chưa chịu dứt, nói với vọng vô cái điện thoại mở loa:
- Khổ! Người nghèo mà bày đặt tốt thường thiếu tư duy tài chính.
Tao thương mày thiệt !

Phú Đặng

bên kia đồi

bên kia đồi
một ngày ăn cắp tên em
ta cắm đầu chạy bay lên núi
trăng năm xưa chếch bên kia đồi
ngồi tụng kinh mà nhớ tên em ...
cửa thiền môn nào khép bóng hương xa
lời từ ly nào nhói trong tim ta
lời tình theo trúc lay la đà
ôi trầm hương mắt biếc môi thơm…
một ngày quên mất tên em
ta cúi đầu tìm bên kia núi
trăng năm xưa khuất bên kia đồi
chợt như nghe ai gọi phía sương xa ...

Phú Đặng

Em Mười

Em Mười
Nhóm PTG ráp nhau đi Phượt về Nhatrang, ghé vô một cây xăng ven đường.
Hai trụ kia đông nghẹt. Riêng số 10 vắng tanh. Một cô gái khá xinh đứng bơm xăng, phía trên treo tòn ten cái bảng nhỏ:
“ Thưởng S.E.X ngay lập tức cho khách hàng đổ đầy bình!”
Hai ông trong nhóm, tuổi trẻ thì trượt qua lâu rồi mà tánh hiếu kỳ vẫn còn nguyên, liếc nhau một cái rồi lặng lẽ hì hục đẩy xe qua đó.
Đổ đầy bình xong, lão chủ cây xăng bước ra, cười hềnh hệch:
- Chúc mừng hai anh đủ điều kiện tham gia chương trình trúng thưởng S.E.X!
Nghe vậy, tự nhiên hai ông đứng thẳng lưng hẳn.
Lão chủ nói tiếp:
- Luật chơi đơn giản. Tôi nghĩ trong đầu từ 1 tới 10. Ai đoán trúng là nhận thưởng ngay.
Ông thứ nhứt nhanh nhẩu:
- Số 6!
- Trật rồi! Tôi đang nghĩ số 1!
Ông còn lại vuốt vuốt mớ tóc muối nhiều hơn tiêu, phán:
- Vậy tui chọn số 4!
- Trời, gần trúng à nghen! Tôi đang nghĩ số 3!
Hai ông nhìn nhau, trả tiền rồi lẳng lặng lên xe.
Hơn tiếng đồng hồ sau, cả nhóm dừng nghỉ dọc đường.
Hai ông kéo nhau đứng riêng.
Ông thứ nhất mặt còn hầm hầm, càu nhàu :
- Khuyến mại kiểu gì kỳ cục! Nó muốn nói số nào lại hổng được? Có trời mới trúng!
Ông kia im im một hồi rồi … nói nhỏ:
- Cũng không hẳn đâu ...
- Sao ?
- Nhớ cô H trong nhóm mình không ? cái cô đèm đẹp cùng đi cắm trại suối La Ngâu năm ngoái đó
- Nhớ chớ !
- Nghe đâu cổ ghé cây xăng này có 10 ngày mà lãnh thưởng tới hai lần!
Ông thứ nhất đang uống nước, suýt sặc:.
- Thiệt hả?
- Thiệt hay không thì tui không biết. Chỉ biết từ bữa đó tới giờ, cổ nói hễ đi ngang đây là cổ ghé.
Cả hai cùng im lặng.
Một lát sau, ông thứ nhất hỏi nhỏ:
- Mà ... mà cái S.E.X đó rốt cục là cái gì vậy ?
Ông kia gãi đầu:
- Ai mà biết ! Hồi nãy lo đoán số, quên hỏi !
Rồi cùng quay đầu ngó về phía cây xăng vừa bỏ lại phía sau.
Xa lắm rồi. Tiếc !

Phú Đặng

Tình chưa chớm vội tàn!

Tình chưa chớm vội tàn!
Năm đó, học sinh cũ bị nghỉ học nửa chừng rất nhiều vì rất lắm lý do nên được gom lại, cứ hai ba lớp thành một. Lớp tui mang cái danh nghe rất có tương lai: “ Lớp tập trung tu dưỡng dưới mái trường xã hội chủ nghĩa.”
Mới tu dưỡng chưa ráo mồ hôi thì cả lớp đồng loạt bị ghẻ !
Mùa đông năm ấy lạnh cắt da.
Có thằng tếu táo đoán bừa: chắc cầu Hiền Lương thông nên gió tha hồ thổi thông thống...
Không biết gió lạnh có vượt bằng cách ấy không, chỉ biết ghẻ thì tung bay rất nhanh.
Ghẻ tấn công chủ yếu ở kẽ tay, mu bàn tay. Con gái vô lớp đứa nào cũng nắm chặt hai tay, xoắn qua xoắn lại như giữ gìn đức hạnh. Ai dè, ngứa !
Thầy cô trên bục giảng cũng không ngoại lệ. Đang hứng khởi truyền đạt lý tưởng “mặt trời chân lý chói qua tim”, chưa dứt câu phải ngưng, “tranh thủ” bẻ ngón tay răng rắc một cái đã, như ngắt câu để sang hàng...
Thuốc trị ghẻ là thứ nước xanh lè, mùi nghe thiệt là xúc phạm nhân phẩm !
Tội nhất là nữ sinh “bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa”, giờ đeo nguyên bộ nhẫn saphia bằng ghẻ xanh xanh!
Nhưng nói cho công bằng, lúc ngứa mà được xoắn hai bàn tay vô nhau rồi bẻ bẻ…, trời đất ơi nó sung sướng đến mức thượng thừa, mang đầy tính triết học!
Chỗ kín thì thiên hạ len lén “móc guitare classique”. Cả lớp bỗng biến thành dàn nhạc giao hưởng “đoạn trường vô thanh” hoà nhịp ghẻ.
Tu dưỡng thì tu, chớ trai gái tuổi mới lớn làm sao cấm rung động.
Trưa nọ tụi tui lẽo đẽo theo sau một tà áo dài gốc xứ Thần Kinh. Em đi dịu dàng lắm, tóc dài bay bay đúng tiêu chuẩn thơ ca. Tui đang tính đem đời mình gởi theo tà áo thì nghe phía trước có tiếng thì thầm:
- Ngựa quạ mi ơi…
Tình yêu lập tức chuyển hướng. Ảo mộng tan nhanh như bọt xà bông đá gặp nước lạnh.
Thiệt ra nếu kiên trì thêm chút nữa biết đâu hên cũng nên chuyện. Vì không lâu sau, ghẻ mẹ ghẻ con tự động rút quân.
Nhưng đời đâu chịu tha.
Gần năm sau, đám bạn có lý lịch công nông sạch đẹp được chọn cho đi bộ đội. Dép râu mũ cối đồng hành, dáng đi tự nhiên nâng cấp lên hẳn.
Còn tụi tui, học không xong mà cách mạng cũng chưa cần, được cứu xét cho xung phong ghi tên đi làm công nhân công trường.
Ăn tập thể.
Ngủ tập thể.
Sống tập thể.
Và… lác tập thể !
Cả nhóm công nhân ngồi đâu cũng nhấp nha nhấp nhổm như bầy lăng quăng tập thể dục.
Thuốc trị lác nhập khẩu màu hẩm hẩm, công dụng chưa thấy mà mùi đã đi trước ... không gian ba chiều !
Ai có chút kinh nghiệm dân gian đều nhiệt tình phổ biến cho người khác thử:
- Lá muồng hiệu nghiệm lắm!
- Nước thuốc lào giảm tức thì !
- Hạt mã tiền sắc uống trị tận gốc!
Tinh thần đồng chí thời đó là vậy: luôn sẵn sàng lấy thân bạn bè làm thỏ bạch thực nghiệm khoa học...
Có đứa bày mẹo:
- Lác nặng thì phơi hai cái chân gà khô. Ngứa lấy ra cào! Thằng khác đang chổng khu cho bạn xức thuốc, rát đến vậy cũng liền góp chuyện:
- Hôm qua tao giũ chiếu, lác thằng kia rớt xuống. Con gà tưởng mồi, nhào vô ăn, mắc cổ chết tươi!
Thời chi mà thiếu đủ thứ. Chỉ riêng chuyện tiếu lâm là dư.
Nhưng kinh hoàng nhất vẫn là rệp.
Rệp sống có tổ chức lắm.
Quần áo giặt bằng thứ xà bông đá màu cứt gà, chà muốn long da tay mới ra được chút bọt. Rệp ngửi thấy mùi riết ghiền, coi đây là môi trường lý tưởng nên tha hồ sinh sôi nảy nở.
Giường chiếu mùng mền đều thành hợp tác xã của chúng.
Mỗi lần dộng cái vạt giường, rệp rơi lộp bộp như mưa đá.
Cái mùng vải màu cháo lòng thì đêm nào cũng được cập nhật thêm vài ngôi sao máu mới.
Thanh niên mới lớn, bụng đói luôn đồng hành. Ăn tập thể thiếu chất, người đứa nào cũng tong teo như que củi. Ghẻ, lác, rệp lại thay phiên hành hạ.
Tuổi thèm yêu, muốn yêu cũng khó:
Đang nhìn con gái thấy lòng rung động một chút thì… ngứa !
Đang làm thơ trong đầu thì… ngứa !
Đang tính nắm tay ai đó thì nhớ tay mình còn ngai ngái mùi thuốc ghẻ !
Than ôi, cuộc tình chưa chớm đã tàn là tại ai?
Tại ghẻ ?
Tại lác ?
Tại rệp rận ?
Không, không đơn lẻ mà liên minh chống chủ nghĩa lãng mạn !
Mãi tới ngày vô Nam “làm thew làm mướn”, tui vẫn chưa có nổi một mảnh tình vắt vai.
Lỗi tại tui?
Không !
Tội lỗi này phải thuộc về bọn ký sinh: chúng phá hoại tình cảm nhân dân trai gái…
Ôi thôi, tình chưa chớm vội tàn !

Phú Đặng

( Hú lên một tiếng gọi mời
Bạn bè định rủ, nghỉ chơi thình lình !
Hú lên một tiếng gọi tình
Bấm tay tính nhẩm, thất ... kinh hết rồi !
Xuân tàn còn mỗi con thoi
Tơ tình buộc lỏng cũng hoài
... đong đưa ! )
( Copy ý của ngài 3T - Tran Thien Thi )
Càng ngày, tui càng sợ mấy tiếng “hú”.
Hồi trẻ, nghe bạn bè hú một tiếng là tim đập rộn ràng như lân nghe tiếng pháo, như ngựa chiến nghe kèn xung trận. Đang ăn bỏ chén. Đang cãi lộn với vợ cũng quay xe cười cầu tài, kiếm cớ:
- Anh có công chuyện, đi gấp!
Công chuyện hồi đó thường nằm đâu đó, không quán nhậu cũng quán cà phê có mấy cô phục vụ hơi quá mức nhiệt tình.
Còn bây giờ, chỉ cần điện thoại reo lúc chạng vạng là trong bụng đã thấy… ớn lạnh:
- Ê! Tối làm vài ve không?
Đầu dây bên này im lặng ba giây để coi trong người ...còn món nào đau nữa không!
Thiệt tình, khi tuổi bước về chiều làm đàn ông tụi tui mất mặt dữ lắm.
Hồi xưa ngồi từ chiều tới khuya vẫn còn đòi tăng hai. Giờ mới vài ba lon đã len lén nhìn đường đi toilet ở đâu. Hồi trẻ thức trắng đêm tỉnh bơ. Giờ thiếu một giấc ngủ là sáng hôm sau mặt nhăn như khăn lau bàn.
Tụi bạn ngày xưa giờ tan tác như bầy chim trúng ná.
Thằng thì gout.
Thằng tiểu đường.
Thằng mỡ trong gan rượu trong máu.
Thằng mới nghe “lẩu dê, banana whisky” là co rúm lại.
Có thằng còn nhục hơn. Vợ nó cấm nhậu. Nó cãi:
- Đàn ông phải nhậu mới có bạn có bè chớ!
Vợ nó tỉnh queo:
- OK. Bạn bè anh thì uống, còn anh thì ngồi nhìn, chịu thì đi !
Nghe mà đau tận tuyến tụy.
Thành ra bây giờ, mỗi lần nghe hú, là lẩm nhẩm trong đầu câu thần chú “dám đi thì tìm cách, không thì tìm ...cớ “.
Quá nhiều bận “biết rồi, khổ lắm nói mãi “, không ai còn giận ai. Chỉ là cơ thể từng người đã âm thầm phản bội lý tưởng sống hồi thanh niên.
Mấy cô bạn cũ lâu ngày gặp lại, nét cười vẫn duyên. Chỉ khác hồi trẻ nhìn người đối diện ánh mắt như chờ lời yêu, nay thay bằng ánh mắt như hỏi thăm bác sĩ !
Đám phụ nữ cùng thời cũng bắt đầu… nhiều tâm sự: Lúc trẻ, các nàng chỉ lướt nhẹ chút son là đủ làm thiên hạ mất ngủ. Giờ son phấn gấp ba mà hormone thì đi bụi tự thủa nào. Nhắc đến mấy ông đàn ông cùng trang lứa, nàng bĩu môi: Cứ tưởng mình vẫn còn hạn sử dụng !
Vài bà bạn gặp nhau, tuy thương cảm cảnh đơn chiếc nhưng ít dám hỏi:
- Dạo này có ai chưa?
Mà là:
- Đêm ngủ được không, còn toát mồ hôi nữa không?”
Sau tiếng thở dài là câu “Tự nhiên nóng trong người dữ lắm!”
Rồi thôi, ai cũng hiểu liền. Nhìn nhau bằng ánh mắt của những nữ chiến binh vừa đi qua chiến trường sinh học!
Thiệt ra trái tim phụ nữ chưa đến nỗi già nhanh đến vậy. Thấy người đàn ông phong độ, nói chuyện có duyên, bụng ít mỡ… trong lòng vẫn còn rung động mạnh lắm.
Chỉ tội cứ mỗi lần nghe ai đó hú lên một tiếng như thể gọi tình là mấy cổ bắt đầu bấm tay tính nhẩm. Nhẩm xong rồi mới nhớ đã từ lâu, từng thất… kinh !
Ngày xưa thất tình mất ngủ. Bây giờ mất ngủ hoài nên đôi khi tưởng mình còn thất tình!
Còn bạn ?
Bạn bè có ai vờ khen:
- Ông còn phong độ lắm nghen.
Chắc cũng mát ruột, bèn lén soi gương. Gương nó công nhận còn phong độ thiệt!
Chỉ có điều phong độ kiểu… nhà cổ được thợ quốc doanh trùng tu: Mặt tiền coi ổn mà vô bên trong đừng chạy nhanh nhảy mạnh !
Nói vậy chớ đôi khi chiều xuống, nghe bài nhạc cũ, chưa thấy bóng ai mà cũng còn muốn tơ tưởng ít nhiều.
Tuổi này được ngồi gần nhau lâu chưa phải hồi hộp chờ nắm tay, mà để nghe coi tim ai đập bất thường trước.
Tội, nhiều khi chưa kịp nghe gì đã chợt nhớ đang định đi kiếm cái kính lão để lạc đâu đây!
Có lúc thằng bạn hú đi nhậu. Tui cầm điện thoại tính trả lời “đi liền! Mà không hiểu sao, tay lại mở hộc tủ lấy thuốc.
Gần già, may là còn một chút gì để nhớ.
Tuổi này, đàn ông mà hay hùng hổ khoe mình còn sung mà quên rằng “ đàn ông giống cục xà bông, sống lâu xài hao thì nhỏ lại !”. Cũng giống y mấy tiệm phở treo bảng “gia truyền” vậy thôi. Nghe cũng hay, nhìn cũng được - cho vui !
Thôi thì đành “ tơ tình buộc lỏng, đong đưa cũng hoài “
Đong đưa qua lại như cái võng trưa hè. Võng đưa thì gió cứ mát sau lưng. Chớ lúc này, nhiều khi cố đưa mạnh, võng chưa đứt mà mình thì… đứt !

Phú Đặng

“ Chuyện tình yêu đâu phải trò đùa / Câu thông minh đâu phải tình cờ!”

“ Chuyện tình yêu đâu phải trò đùa / Câu thông minh đâu phải tình cờ!”

Năm ấy đang thời bao cấp đói kém. Áo rách quần vá, xe cộ hiếm hoi mà chuyện yêu đương cưới hỏi thì không thể trì hoãn đợi lúc quỡn quỡn !
Từ Bạc Liêu, bốn thằng đóng vai “bạn cơ quan chú rể” lên Căn Cứ 6 dự lễ Tuyên Hôn, ngôn ngữ thời ấy, nó vậy!
Đi xe đò gần một ngày đêm qua hai ba chặng. Tới trụ cây số 1234 như đã hẹn thì quá canh hai.
Đói khát, dơ bẩn, cả đám nằm vật vạ lên bờ cỏ bên đường, chờ...
Một hồi lâu, cặp đèn chiếc Renault chạy than từ xa lúc lắc rọi tới. Không hiểu sao thứ xe đó chạy ban đêm, hai cái đèn cứ nhún nhảy theo nhịp xốc nẩy, thấy thương !
Xe rà rà tấp vô. Hai bóng đen thui nhảy xuống cái đụi .
Trời đất, họ nhà trai đây sao?
Ông anh lớn râu ria như giặc. Còn thằng kia, trời mờ mờ không biết là ai nhưng khi nó hả họng cười thiếu bốn cái răng cửa mới nhận ra là Lâm Đủ, cựu võ sĩ nghiệp dư chuyên lên đài chịu ăn đấm chờ lãnh tiền… thua, bạn học !
Mấy anh em “bốc lăn se”vài ba quậng, đốt thuốc phà khói khét lẹt che sương rồi nằm nói chuyện tầm phào chờ qua đêm.
Đêm không trăng, phía trên tán Rừng Lá sao trời sáng rực. Lâu lâu có chiếc xe than âm thầm nhả người rồi lại lúc lắc rọi đôi đèn mờ vàng ệch, tiếng máy gầm gừ rên xiết lết vào đêm, cảnh tượng cứ như ai đang đợi ai vội trốn nợ hay ai lẻn đi… vượt biên!
Đang yên đang lành, thằng Phương bỗng mở miệng:
- Anh hai nè, tụi tui thấy chú rể đẹp trai lại có chức có quyền. Sao nó chọn cưới con nhỏ… xấu dữ vậy anh?
Hai thằng kia cũng hùa theo. Tuy nói né né mà ý thì y chang ý thằng Phương. Chỉ có Lâm Đủ là im ru vì chưa biết cô dâu.
Lâu thiệt lâu, ông anh lớn đóng vai quyền huynh thế phụ, sáng mai sẽ làm chủ hôn, mới ậm ừ lên tiếng:
- Mấy em thấy vậy chớ không phải vậy đâu, cô dâu được cái … chung tình lắm đó!
Phương nổi tiếng mồm mép như tép nhảy, ở cơ quan cãi chưa từng thua ai, nghe vậy bật liền:
- Anh chưa biết mặt biết người gì hết, sao dám nói chắc người ta chung tình ?
Cả đám im ru.
Định nói chuyện tào lao cho qua đêm, ai dè thằng Phương lái câu chuyện đi hơi xa. Anh em cũng ngại mích lòng … Còn ông anh lớn lù lù ngồi đây, dù sao ảnh cũng là cựu sĩ quan, từng đi tù cải tạo về, chớ thường sao !
Ông anh thấy vậy, ngồi im rít thuốc. Hồi lâu thiệt lâu mới thủng thỉnh:
- Mấy chú em nói nó xấu thiệt đến vậy thì… nó bỏ em anh, nó còn biết lấy ai nữa ? Không chung tình là gì ?
Oh my God!
Sự thông minh, xuất hiện đúng lúc đúng nơi, đôi khi không chỉ cứu được nguyên một đêm dài, mà còn…

Phú Đặng