Tình chưa chớm vội tàn!
Năm đó, học sinh cũ bị nghỉ học nửa chừng rất nhiều vì rất lắm lý do nên được gom lại, cứ hai ba lớp thành một. Lớp tui mang cái danh nghe rất có tương lai: “ Lớp tập trung tu dưỡng dưới mái trường xã hội chủ nghĩa.”
Mới tu dưỡng chưa ráo mồ hôi thì cả lớp đồng loạt bị ghẻ !
Mùa đông năm ấy lạnh cắt da.
Có thằng tếu táo đoán bừa: chắc cầu Hiền Lương thông nên gió tha hồ thổi thông thống...
Không biết gió lạnh có vượt bằng cách ấy không, chỉ biết ghẻ thì tung bay rất nhanh.
Ghẻ tấn công chủ yếu ở kẽ tay, mu bàn tay. Con gái vô lớp đứa nào cũng nắm chặt hai tay, xoắn qua xoắn lại như giữ gìn đức hạnh. Ai dè, ngứa !
Thầy cô trên bục giảng cũng không ngoại lệ. Đang hứng khởi truyền đạt lý tưởng “mặt trời chân lý chói qua tim”, chưa dứt câu phải ngưng, “tranh thủ” bẻ ngón tay răng rắc một cái đã, như ngắt câu để sang hàng...
Thuốc trị ghẻ là thứ nước xanh lè, mùi nghe thiệt là xúc phạm nhân phẩm !
Tội nhất là nữ sinh “bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa”, giờ đeo nguyên bộ nhẫn saphia bằng ghẻ xanh xanh!
Nhưng nói cho công bằng, lúc ngứa mà được xoắn hai bàn tay vô nhau rồi bẻ bẻ…, trời đất ơi nó sung sướng đến mức thượng thừa, mang đầy tính triết học!
Chỗ kín thì thiên hạ len lén “móc guitare classique”. Cả lớp bỗng biến thành dàn nhạc giao hưởng “đoạn trường vô thanh” hoà nhịp ghẻ.
Tu dưỡng thì tu, chớ trai gái tuổi mới lớn làm sao cấm rung động.
Trưa nọ tụi tui lẽo đẽo theo sau một tà áo dài gốc xứ Thần Kinh. Em đi dịu dàng lắm, tóc dài bay bay đúng tiêu chuẩn thơ ca. Tui đang tính đem đời mình gởi theo tà áo thì nghe phía trước có tiếng thì thầm:
- Ngựa quạ mi ơi…
Tình yêu lập tức chuyển hướng. Ảo mộng tan nhanh như bọt xà bông đá gặp nước lạnh.
Thiệt ra nếu kiên trì thêm chút nữa biết đâu hên cũng nên chuyện. Vì không lâu sau, ghẻ mẹ ghẻ con tự động rút quân.
Nhưng đời đâu chịu tha.
Gần năm sau, đám bạn có lý lịch công nông sạch đẹp được chọn cho đi bộ đội. Dép râu mũ cối đồng hành, dáng đi tự nhiên nâng cấp lên hẳn.
Còn tụi tui, học không xong mà cách mạng cũng chưa cần, được cứu xét cho xung phong ghi tên đi làm công nhân công trường.
Ăn tập thể.
Ngủ tập thể.
Sống tập thể.
Và… lác tập thể !
Cả nhóm công nhân ngồi đâu cũng nhấp nha nhấp nhổm như bầy lăng quăng tập thể dục.
Thuốc trị lác nhập khẩu màu hẩm hẩm, công dụng chưa thấy mà mùi đã đi trước ... không gian ba chiều !
Ai có chút kinh nghiệm dân gian đều nhiệt tình phổ biến cho người khác thử:
- Lá muồng hiệu nghiệm lắm!
- Nước thuốc lào giảm tức thì !
- Hạt mã tiền sắc uống trị tận gốc!
Tinh thần đồng chí thời đó là vậy: luôn sẵn sàng lấy thân bạn bè làm thỏ bạch thực nghiệm khoa học...
Có đứa bày mẹo:
- Lác nặng thì phơi hai cái chân gà khô. Ngứa lấy ra cào! Thằng khác đang chổng khu cho bạn xức thuốc, rát đến vậy cũng liền góp chuyện:
- Hôm qua tao giũ chiếu, lác thằng kia rớt xuống. Con gà tưởng mồi, nhào vô ăn, mắc cổ chết tươi!
Thời chi mà thiếu đủ thứ. Chỉ riêng chuyện tiếu lâm là dư.
Nhưng kinh hoàng nhất vẫn là rệp.
Rệp sống có tổ chức lắm.
Quần áo giặt bằng thứ xà bông đá màu cứt gà, chà muốn long da tay mới ra được chút bọt. Rệp ngửi thấy mùi riết ghiền, coi đây là môi trường lý tưởng nên tha hồ sinh sôi nảy nở.
Giường chiếu mùng mền đều thành hợp tác xã của chúng.
Mỗi lần dộng cái vạt giường, rệp rơi lộp bộp như mưa đá.
Cái mùng vải màu cháo lòng thì đêm nào cũng được cập nhật thêm vài ngôi sao máu mới.
Thanh niên mới lớn, bụng đói luôn đồng hành. Ăn tập thể thiếu chất, người đứa nào cũng tong teo như que củi. Ghẻ, lác, rệp lại thay phiên hành hạ.
Tuổi thèm yêu, muốn yêu cũng khó:
Đang nhìn con gái thấy lòng rung động một chút thì… ngứa !
Đang làm thơ trong đầu thì… ngứa !
Đang tính nắm tay ai đó thì nhớ tay mình còn ngai ngái mùi thuốc ghẻ !
Than ôi, cuộc tình chưa chớm đã tàn là tại ai?
Tại ghẻ ?
Tại lác ?
Tại rệp rận ?
Không, không đơn lẻ mà liên minh chống chủ nghĩa lãng mạn !
Mãi tới ngày vô Nam “làm thew làm mướn”, tui vẫn chưa có nổi một mảnh tình vắt vai.
Lỗi tại tui?
Không !
Tội lỗi này phải thuộc về bọn ký sinh: chúng phá hoại tình cảm nhân dân trai gái…
Ôi thôi, tình chưa chớm vội tàn !
Phú Đặng