Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

Cần câu thời 5.0

Cần câu thời 5.0
Thằng bạn tôi thuộc dạng người nghèo dễ thương.
Nghèo thiệt. Đồng lương hưu mỗi tháng chưa kịp nóng tay đã teo lại như cục nước đá bỏ quên ngoài hiên. Vậy mà hễ nghe ai bệnh hoạn, cháy nhà hay nuôi con sợ thất học là nó lại móc tiền.
Có bữa chính nó phải ăn mì gói trừ cơm, nhưng thấy trên mạng đăng hình đứa nhỏ bệnh tim, nó cũng chuyển khoản hai trăm ngàn rồi ngồi hút thuốc thay bữa tối.
Nó hay nói:
- Giúp được ai chút nào hay chút đó mày ơi…
Hôm rồi ghé ngồi chơi trên thềm nhà, nó than thở:
- Tao thấy người ta tổ chức làm từ thiện có tiền phóng ra rẹt rẹt. Còn tao lâu lâu bạn bè rủ nhậu cũng phải đi mượn. Tao khổ quá mày!
Tôi chưa kịp an ủi thì nó có điện thoại, tôi lịch sự đốt điếu thuốc, giả bộ ngó lơ ra đường.
Lát sau nó mở loa ngoài, đầu dây bên kia vang lên giọng của một đứa bạn chung, tay này đang là doanh nhân hùng hổ.
Nó nói bằng cái giọng chậm rãi rất đáng đầu tư để suy nghĩ:
- Mày nghèo là vì thiếu tư duy tài chính.
Thằng bạn già khựng lại:
- Hả ?
- Người thành công không xài tiền theo cảm xúc. Phải để đồng tiền đẻ ra đồng tiền.
- Ờ… chắc tui dở thiệt.
Nghe người ta nhận lỗi nhanh quá, tay “doanh nhân” càng hăng:
- Tao nói thiệt. Tao giờ chỉ còn thiếu… dòng tiền chảy thôi. Chớ về đẳng cấp tư duy thì tao gần ngang Shark rồi.
Nó phát âm chữ “Shark” nhẹ như người ta nói “trưởng thôn” !
Thằng bạn nghèo nghe vậy mừng rỡ:
- Vậy ông giúp cho tui ít vốn làm ăn nhé !
Tay kia cười khà khà:
- Sai bài rồi! Người giàu không cho con cá. Người giàu cho cần câu !
- Ờ cũng được, vậy ông chỉ tui mua bán cái gì đi.
- Livestream bán hàng online !
- “Lai-chim” hả ? Tui chưa biết.
- Dễ ợt. Mày biết chụp hình không ?
- Biết, biết cả seo-phi.
- Vậy đủ nền tảng công nghệ rồi.
Tay “Shark tương lai” bắt đầu nhập vai diễn giả:
- Tao tính cho mày bán thuốc với dụng cụ tạo sung sướng.
Đầu dây bên này im ru.
Một lát mới nghe giọng thật thà:
- Nhưng mặt mũi tui già khằn, nhăn nheo như bao nylon gần lửa… ai mà coi, ai mà mua?
Tay doanh nhân tặc lưỡi đầy tiếc nuối cho một bộ óc chưa khai sáng:
- Trời đất! Thì thuê người mẫu.
- Thuê tốn tiền lắm…
- Thì hợp tác chiến lược!
- Là sao ?
- Chia phần trăm! Kêu gọi đầu tư! Xây dựng thương hiệu!
Thằng bạn nghèo nghe tới đó bắt đầu chóng mặt:
- Nhưng tui đâu biết gì…
- Mày phải đổi mới sáng tạo! Thời nay người ta không mua sản phẩm. Người ta mua câu chuyện !
- Mua câu chuyện, mà chuyện gì ?
- Như chuyện “ người đàn ông tuổi xế chiều khởi nghiệp vươn lên”.
- Nhưng tui chưa vươn lên nổi mà…
- Thì mới cảm động!
Đầu dây bên kia im lặng. Bạn tui ngồi im coi bộ đang nghĩ dữ lắm.
Chắc nó đang hình dung cảnh mình ở trần “lai-chim” bán “dụng cụ tạo sung sướng” để thay đổi cuộc đời.
Một hồi lâu mới nghe tiếng nghiến răng khe khẽ:
- br… br… đù mẹ…
Rồi buông máy xuống bàn
Tay “Shark tương lai” vẫn chưa chịu dứt, nói với vọng vô cái điện thoại mở loa:
- Khổ! Người nghèo mà bày đặt tốt thường thiếu tư duy tài chính.
Tao thương mày thiệt !

Phú Đặng