Thứ Hai, 12 tháng 1, 2026
Tự do và hạnh phúc
Thứ Hai, 31 tháng 5, 2021
Hùng Migon
Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020
Miếu Sông Thờ
Nửa đêm về sáng, gió ngoài sông thổi dạt qua hàng phên mái hiên, luồn dưới ngạch cửa vô buồng trong lành lạnh. Bà Năm ho sù sụ vừa ngớt cơn lại nghe ông Năm ú ớ giãy đạp, bèn với tay lay cho tỉnh :- Dậy, dậy ông Năm, gì vậy ông ?
- Ớ... ớ, Thằng Chỏng quắc, Thằng Chỏng réo tui ...
- Nói xàm xàm không hà, đêm lạnh mặc phong phanh giật mình thôi mà ,
- Thiệt đó bà, năm nào tới nơi cũng báo tin, tội chi tội quá vậy hổng biết ...
Ông Năm tỉnh ngủ ngồi dậy quấn thuốc hút, bó gối trên cạnh giường ngó trân trân ra cửa. Bà Năm nhớ những chuyện đã cũ, mở miệng than :
- Năm nay sao sớm dữ vậy trời !
Thứ Ba, 14 tháng 4, 2020
Thương nhớ đồng quê
Với chúng tôi, thời thơ ấu nơi quê nhà không ai đẹp hơn cô Tám Nhỏ .
Cô tôi thuộc mẫu con gái quê đẹp người đẹp nết. Tuy là con gái nông thôn nhưng cô không phải làm ruộng làm rẫy mà chỉ ở nhà khâu vá, cơm nước lo cho ông bà, cô có nét đẹp mộc mạc thuần khiết với mái tóc đen nhánh suôn dài gọn gàng trong vài ba chiếc kẹp, quần Mỹ A đen cùng màu áo bà ba cổ trái tim may bằng vải ú, áo tay dài cô luôn kéo lên nửa chừng để tiện làm việc nhà, khủy tay cổ tay tròn lẳn cùng đôi bàn tay thuôn trắng hồng mát rượi ...
.
Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2020
Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020
Thương thương một rạn đá mềm
Đường về Gành Đen mùa này mặt trời tưới màu hây hây đỏ lên bãi dài, xương rồng co gai bung lá khép nép đứng thành hàng ven bờ đường, vị của gió lẩn quẩn hương ngòn ngọt, mặn nồng mùi đại dương. Trâm chạy xe mà đôi mắt liếc dòm chừng xem có người quen nào đặng chở dùm về, xóm còn tận đằng xa cuối bãi rẽ con đường ven động cát, nơi mùi rong biển phơi dốt dốt chưa đủ khô, ngai ngái dậy mùi quen thuộc...
Thứ Năm, 5 tháng 3, 2020
Rưng Rưng Nước Mắt
Cơn dông chưa đến nhưng rừng đã báo hiệu bằng tiếng gió quật từng cơn dưới bầu trời mây đen đang kéo tới, tiếng hú liên lạc theo ước định mỗi ngày tầm hai giờ chiều không còn nghe vọng lại bỡi gió đập tàng lá ngả nghiêng xào xạc...
Chiều nay là ngày thứ sáu chúng tôi đến cánh rừng này, ngày thứ nhất là hôm cúng rừng sau khi dựng trại xa cách làng gần nhất là buôn Ko Hra cũng cả ngày đường, còn cách bìa rừng nơi đi tắt băng ngang đường xe be né các trạm kiểm lâm thì xa thăm thẳm.
Lần đầu được phép theo nhóm, rừng thiêng huyền bí còn phía trước mà ấn tượng cúng rừng đã hằn sâu trong tâm khảm:
Thứ Hai, 24 tháng 2, 2020
Ăn từ dưới ăn lên

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2019
Nùng A Trung
Thứ Tư, 26 tháng 6, 2019
Chú Sáu Tào
Làng Cảnh Phước nhỏ xíu nên ai cũng biết nhau,
dạo gần đây thường có người ở xa đến hỏi thăm nhà Thầy Sáu, ai cũng lắc đầu,
đến khi khách lạ dùng vài câu diễn tả đặc điểm thì ai cũng chỉ đến đúng nơi
đúng người, y chang mười lần như chục !
Kể cũng lạ, chú làm thầy hồi nào cả làng không ai biết mà
càng về sau, ở xa mấy cũng khá nhiều người tìm đến, qua cách cung kính khi hỏi
thăm, rõ ràng họ hâm mộ lắm, mà đâu phải loại ất ơ hỏi, toàn cỡ lắm tiền, nhiều
quyền thế, kiểu cách y như cán bộ to, đi toàn xe hơi mới lạ nữa chứ !
Nhớ hồi năm ấy, mùng ba Tết có tai nạn chết người, bắt đầu từ chú
Sáu Tào. Số là đám thanh niên thuộc dạng phá làng phá xóm đang lê la ngồi nhậu
ở hiên nhà bên hông chợ xổm, chú đi qua chỉ mặt, nạt lớn :
- Mồ tổ cha bay, ăn nhậu mà ngồi trịn trên đống xương người ta, Tết nhứt mà cũng
đói nhăn răng, mấy ổng sinh bực, bẻ cổ vài thằng cho mà biết !
Chú vừa dứt lời chưa kịp đi khỏi, máu đã trộn rượu cộng thêm máu du côn nổi
lên, hai thằng nhảy ra đè chú đánh cho một trận, may mà có người can, dìu chú
về...
Chú về đến nhà, đám nhậu cũng tan, nẹt pô rồ ga ầm ĩ, chạy
chưa quá năm mươi thước đụng vô trụ cổng chào cái rầm, hai đứa gãy cổ chết tại
chỗ !
Sự việc y như lời trù ẻo, nghe vậy biết vậy chớ chẳng ai
thèm quan tâm đến lời chú nói. Rồi sáng sớm mùng bốn chú lại đến, ngang nhà hôm
qua có cuộc nhậu ở hàng hiên, chủ nhà đang chuẩn bị cúng gì đó, đứng trước cửa,
nói ông ổng :
- Ông lên xã nói mấy ổng xuống đào lấy cốt lên đi, cất nhà đè lên bốn ông, súng
đạn y thinh, cúng gì yên mà cúng !
Chẳng thèm nghe chủ nhà nói đi nói lại gì, chú quày quã trở về
nhà, trưa tròn bóng, một mình xách gói ra đi...
Chắc ám ảnh về hai thằng bợm nhậu tự tìm cái chết từ hiên nhà mình chứ hơi đâu
nghe lời quàng xiên của chú Sáu, vậy mà đang khỏe cùi cụi bỗng nhiên ông chủ
nhà sinh bịnh, lình xình chẳng ra bịnh gì mà thuốc thang hoài không khỏi nên có
bữa ông chú bà con đã từng nhảy núi tới thăm, đem chuyện ra kể, ông chú không
nói gì mà coi bộ trầm ngâm...
Khoảng mười ngày nửa tháng gì đó, cũng còn trong tháng
Giêng, ông chủ nhà nóng lòng làm cái việc đại kỵ là mướn người đào nhà mình
lên. Sâu chưa quá một thước có ba bộ xương người, kêu xã đến, đào mở rộng ra có
thêm một bộ xương nữa cộng hai cây súng rỉ sét cùng vài thứ linh tinh...
Làng xóm vừa sợ lại vừa có ý trông chú Sáu đặng hỏi nhỏ nhưng ai
cũng biết chú đã đi chứ nào rõ chừng nào về ! Đôi ba lần bất thình lình, chú
Sáu tạt ngang qua làng, thích nói thì cứ nói phang ngang mặc dầu không ai
thỉnh... Đa phần dân làng sợ chánh quyền vu cho mê tín dị đoan nên đánh trống
lảng giả bộ không nghe, rồi về lẳng lặng thử tìm theo lời vu vơ của chú, nghiệt
cái là đúng phóc ! Cũng có đôi khi đào lên chẳng thấy xương cốt chi ngoài mớ
mùn đất đen đen lạ lẫm với khúc dây dù cột gút không chịu mục giữa lớp đất thịt
ẩm ướt đen nâu !
Cả làng,
suốt một năm trời, rảnh lúc nào là lo liệu mà tìm xương cốt người chết thất
lạc, chỉ tìm trong phạm vi căn nhà mảnh vườn bỡi họ lo cho an nguy tinh thần là
chính, còn ngoài kia xương trắng đầy, ai lo làm chi...
Nghe kể lại, hồi đó chú Sáu Tào tuy học ít nhưng là trai tráng khoẻ mạnh, ráp
theo bậu đi điệu tìm trầm rồi về bị sốt rét hành, đêm nọ nghe tiếng chó sủa
ran, không hiểu sao, ổng hoảng chạy thục mạng, kiểu chạy cắt theo đường thẳng,
ổng phóng cái vèo qua cái ao, phóng cái nữa vọt qua hàng rào keo cao cỡ hai ba
mét mất dạng... Người nhà há mồm kinh hãi ! Sáng ngày, toả ra đi tìm không biết
ổng chạy đi đâu, tìm tận mấy làng mất mấy ngày trời chẳng thấy mới nghi chết bờ
chết bụi hay té sông mất mạng, không thấy xác nên coi như mất tích ... Hơn
tháng sau có hai người lạ khiêng chú về trên võng, nghe nói bịnh gì đó nặng
lắm, chỉ chờ chết !
Vậy mà không chết, chẳng ăn gì chỉ uống nước giếng lại tỉnh từ
từ, mắt dại dại, dáng đi lẻo khẻo, nói quàng xiên chẳng đâu vào đâu ...
Rồi non tháng sau cũng lại ban đêm ổng đi luôn, lần này đi nhẹ
nhàng không nhảy ao vượt rào, im lặng đến nỗi cả làng không nghe tiếng chó
sủa...
Chú đi rồi, mấy đứa em vì sinh kế
cũng dần dần đi làm thuê làm mướn ở xa, căn nhà cuối xóm bỏ hoang lạnh ngắt,
vườn cỏ dại mọc đầy.
Cuối năm nọ, cũng cận ngày đưa ông táo, chú Sáu Tào về. Gặp bà con
trong làng chào hỏi chú ừ à trả lời lấy có, con mắt dại dại nhìn mông lung rồi
với dáng đi lẻo khẻo chú về nhà, hai ba hôm sau trong đám em đi làm mướn ở xa
cũng có đứa trở về...Tết đến, căn nhà hoang đã có bóng người đi ra đi vô, trong
sân vừa làm vội cái bàn thiên, suốt đêm nhang đèn cháy đỏ lập loè gây cảm giác
rờn rợn...
Mùng ba Tết chú chớm nổi
danh mà không ai hay biết !
.
Những năm ấy làng trên xóm dưới nghèo xơ xác, đói rã ruột, nông dân có chút
ruộng vườn hay công cụ gì làm kế sinh nhai cũng đã bị sung công vô hợp tác xã,
dắt cặp bò mà trước đây của mình đi ra ruộng, mặt dân cày giữa trưa nắng cũng
xanh lè ...
Làng xóm toàn nhà tranh vách đất , lâu lâu điểm tô bằng màu
ngói đỏ xa lạ, vài nhà cán bộ bỗng nhiên giàu lên mới cất, chắc hợp cảnh hợp
tình chi đó không rõ, Ông Chín thương binh xóm đầu cầu cứ say lại gõ nhịp bằng
đôi nạng gỗ, hò đi hô lại theo đúng điệu, có mỗi một câu cuối tôi còn nhớ như
in :
" Máu hồng, xương trắng vùi thây
" Quạ đói một bầy, chia rỉa xác riêng !
Gần
đây, năm ngoái tôi về, thay đổi rõ nhất là bàn thiên ngoài sân nhà nào cũng có,
chiều mùa đông lành lạnh buồn buồn, mụ mị qua chất giọng rè rè hoà nhịp nạng
rời rạc khó nghe, vẫn y bài cũ, điệu thì như cũ mà lời cuối đã khác xưa, nghe
nhoi nhói :
" Máu phai, xương mục làm phân
" Nhiều bầy quạ mập, nuốt dần xác chung !
...





