Quăng nháp
Hồi đó, nói không phải phép chớ ông anh lớn tui học sư phạm. Nghỉ hè về nhà, nghe chuẩn bị ổng không ngăn mà lại hăng hái nhập hội với ông anh kế, lập hẳn một kế hoạch rất bài bản: đi quăng nháp cứu em.
Nói nào ngay, tui cũng là học sinh giỏi có giấy tờ (!) của ngôi trường “bèo dạt mây trôi” mang tên Trường Ấp Tân Sinh Bình Hòa thiệt. Trường nhỏ xíu mới mở giữa thời chiến. Học trò toàn dân tản cư, ăn nhờ ở đậu nhà bà con, lòng còn ngóng cha mẹ nơi quê xa bom đạn nổ như bắp rang thì học hành được bao nhiêu !
Đến ngày thi vào đệ thất, trong nhà cứ lởn vởn câu: học tài thi phận. Có lẽ vì vậy mà hai ông anh, vốn cũng từng học giỏi, vẫn thấp thỏm không yên.
Phòng thi của tui cũng gần hàng rào phía sau trường.
Môn tập làm văn thì chẳng ai quăng nháp làm gì.
Đến môn toán, đề có bốn bài. Tui làm được hai bài sạch sẽ, cẩn thận rồi … ngồi cắn bút ! Nghĩ thêm cũng không ra, cọp pi thì không dám mà nhìn quanh nhiều đứa còn buông bút từ hồi nào !
Bỗng ngoài sân lao xao…
Ngó qua cửa sổ thấy ông anh lớn đang rón rén đứng trên trụ hàng rào, tay khua lia lịa, lúc chụm lại làm loa gọi tên tui.
Xa quá.
Tui không nghe gì chỉ biết nhe răng cười.
Ổng tụt xuống.
Một lát sau đến phiên ông anh kế.
Ông này coi bộ hùng hổ lắm. Đứng chênh vênh trên nửa hàng rào, vo giấy thành từng cục rồi quăng kiểu “bặt cú” vô phòng thi.
Phải công nhận... ném hay thiệt ! Chắc hồi nhỏ chơi đánh đáo giỏi dữ lắm.
Năm bảy cục giấy đều lọt vô phòng. Cục nằm dưới đất, cục nằm trên bàn, có cục ngay sát chỗ tui.
Vậy mà chẳng đứa học trò nào dám rờ vô.
Hai thầy giám thị chẳng nói chẳng rằng, lặng lẽ đi lượm, gom thành một đống đặt lên bàn.
Thấy ông anh kế từ tốn leo xuống, mặt mày khoan khoái, tui tin ổng đang rất hài lòng về tài ném chính xác của mình.
Đến lượt ông anh lớn leo lên lại.
Lại khum tay làm loa.
Lại hét.
Tui vẫn chẳng nghe gì.
Bèn lén giơ tay quơ quơ, ý nói: xa quá, nghe gì nổi !
Vậy mà gương mặt ổng giãn ra, coi bộ mãn nguyện lắm.
Ra khỏi cổng trường là bị hai ông anh tra khảo:
Ông này hỏi dồn.
Ông kia cằn nhằn.
Có lúc cả hai cùng buông thõng tay, lắc đầu ngao ngán !
Rồi chẳng ai buồn ăn cơm.
Hai ông ngồi thừ người như vừa làm hỏng chuyện lớn.
Còn tui...
Không biết giải thích sao về cái cười với cái quơ tay hồi nãy nên cũng im luôn.
Đến ngày xem bảng.
Hai ông chán đến mức trùm mền nằm lì, phán xanh rờn:
- Mày ở nhà, nấu cơm đi, tập cho quen!
Tui đang lúi húi thổi lửa thì mấy đứa bạn chạy xộc vô, vừa thở vừa la:
- Mày... mày... đậu rồi!
Quay lại đã không thấy hai ông anh đâu nữa.
Mặc kệ nồi cơm sống chín ra sao, tui cũng cắm đầu chạy theo.
Ra tới trường Nguyễn Huệ, sân đã thưa người. Tấm bảng lưới mắt cáo vẫn còn đó, chỉ có những tờ giấy “ thần thánh” ghi danh sách thí sinh trúng tuyển đã bị xé sạch tự hồi nào!
Hai ông anh đứng bên bảng.
Thấy tui chạy tới, chẳng ai hỏi đậu hay rớt nữa.
Ông anh lớn đưa tay vò đầu tui một cái.
Ông anh kế cũng vò thêm cái nữa.
Rồi cả ba lặng lẽ đi về.
Suốt quãng đường, không ai nói với ai câu nào.
Đề toán năm đó giờ tui quên sạch.
Chỉ nhớ hai ông anh của mình từng leo hàng rào cố quăng nháp cứu em.
Nháp thì không tới tay.
Còn tình thương của ổng, mấy chục năm rồi chưa hồi nào rớt khỏi đời tui.
Phú Đặng