( Hú lên một tiếng gọi mời
Bạn bè định rủ, nghỉ chơi thình lình !
Hú lên một tiếng gọi tình
Bấm tay tính nhẩm, thất ... kinh hết rồi !
Xuân tàn còn mỗi con thoi
Tơ tình buộc lỏng cũng hoài
... đong đưa ! )
( Copy ý của ngài 3T - Tran Thien Thi )
Càng ngày, tui càng sợ mấy tiếng “hú”.
Hồi trẻ, nghe bạn bè hú một tiếng là tim đập rộn ràng như lân nghe tiếng pháo, như ngựa chiến nghe kèn xung trận. Đang ăn bỏ chén. Đang cãi lộn với vợ cũng quay xe cười cầu tài, kiếm cớ:
- Anh có công chuyện, đi gấp!
Công chuyện hồi đó thường nằm đâu đó, không quán nhậu cũng quán cà phê có mấy cô phục vụ hơi quá mức nhiệt tình.
Còn bây giờ, chỉ cần điện thoại reo lúc chạng vạng là trong bụng đã thấy… ớn lạnh:
- Ê! Tối làm vài ve không?
Đầu dây bên này im lặng ba giây để coi trong người ...còn món nào đau nữa không!
Thiệt tình, khi tuổi bước về chiều làm đàn ông tụi tui mất mặt dữ lắm.
Hồi xưa ngồi từ chiều tới khuya vẫn còn đòi tăng hai. Giờ mới vài ba lon đã len lén nhìn đường đi toilet ở đâu. Hồi trẻ thức trắng đêm tỉnh bơ. Giờ thiếu một giấc ngủ là sáng hôm sau mặt nhăn như khăn lau bàn.
Tụi bạn ngày xưa giờ tan tác như bầy chim trúng ná.
Thằng thì gout.
Thằng tiểu đường.
Thằng mỡ trong gan rượu trong máu.
Thằng mới nghe “lẩu dê, banana whisky” là co rúm lại.
Có thằng còn nhục hơn. Vợ nó cấm nhậu. Nó cãi:
- Đàn ông phải nhậu mới có bạn có bè chớ!
Vợ nó tỉnh queo:
- OK. Bạn bè anh thì uống, còn anh thì ngồi nhìn, chịu thì đi !
Nghe mà đau tận tuyến tụy.
Thành ra bây giờ, mỗi lần nghe hú, là lẩm nhẩm trong đầu câu thần chú “dám đi thì tìm cách, không thì tìm ...cớ “.
Quá nhiều bận “biết rồi, khổ lắm nói mãi “, không ai còn giận ai. Chỉ là cơ thể từng người đã âm thầm phản bội lý tưởng sống hồi thanh niên.
Mấy cô bạn cũ lâu ngày gặp lại, nét cười vẫn duyên. Chỉ khác hồi trẻ nhìn người đối diện ánh mắt như chờ lời yêu, nay thay bằng ánh mắt như hỏi thăm bác sĩ !
Đám phụ nữ cùng thời cũng bắt đầu… nhiều tâm sự: Lúc trẻ, các nàng chỉ lướt nhẹ chút son là đủ làm thiên hạ mất ngủ. Giờ son phấn gấp ba mà hormone thì đi bụi tự thủa nào. Nhắc đến mấy ông đàn ông cùng trang lứa, nàng bĩu môi: Cứ tưởng mình vẫn còn hạn sử dụng !
Vài bà bạn gặp nhau, tuy thương cảm cảnh đơn chiếc nhưng ít dám hỏi:
- Dạo này có ai chưa?
Mà là:
- Đêm ngủ được không, còn toát mồ hôi nữa không?”
Sau tiếng thở dài là câu “Tự nhiên nóng trong người dữ lắm!”
Rồi thôi, ai cũng hiểu liền. Nhìn nhau bằng ánh mắt của những nữ chiến binh vừa đi qua chiến trường sinh học!
Thiệt ra trái tim phụ nữ chưa đến nỗi già nhanh đến vậy. Thấy người đàn ông phong độ, nói chuyện có duyên, bụng ít mỡ… trong lòng vẫn còn rung động mạnh lắm.
Chỉ tội cứ mỗi lần nghe ai đó hú lên một tiếng như thể gọi tình là mấy cổ bắt đầu bấm tay tính nhẩm. Nhẩm xong rồi mới nhớ đã từ lâu, từng thất… kinh !
Ngày xưa thất tình mất ngủ. Bây giờ mất ngủ hoài nên đôi khi tưởng mình còn thất tình!
Còn bạn ?
Bạn bè có ai vờ khen:
- Ông còn phong độ lắm nghen.
Chắc cũng mát ruột, bèn lén soi gương. Gương nó công nhận còn phong độ thiệt!
Chỉ có điều phong độ kiểu… nhà cổ được thợ quốc doanh trùng tu: Mặt tiền coi ổn mà vô bên trong đừng chạy nhanh nhảy mạnh !
Nói vậy chớ đôi khi chiều xuống, nghe bài nhạc cũ, chưa thấy bóng ai mà cũng còn muốn tơ tưởng ít nhiều.
Tuổi này được ngồi gần nhau lâu chưa phải hồi hộp chờ nắm tay, mà để nghe coi tim ai đập bất thường trước.
Tội, nhiều khi chưa kịp nghe gì đã chợt nhớ đang định đi kiếm cái kính lão để lạc đâu đây!
Có lúc thằng bạn hú đi nhậu. Tui cầm điện thoại tính trả lời “đi liền! Mà không hiểu sao, tay lại mở hộc tủ lấy thuốc.
Gần già, may là còn một chút gì để nhớ.
Tuổi này, đàn ông mà hay hùng hổ khoe mình còn sung mà quên rằng “ đàn ông giống cục xà bông, sống lâu xài hao thì nhỏ lại !”. Cũng giống y mấy tiệm phở treo bảng “gia truyền” vậy thôi. Nghe cũng hay, nhìn cũng được - cho vui !
Thôi thì đành “ tơ tình buộc lỏng, đong đưa cũng hoài “
Đong đưa qua lại như cái võng trưa hè. Võng đưa thì gió cứ mát sau lưng. Chớ lúc này, nhiều khi cố đưa mạnh, võng chưa đứt mà mình thì… đứt !
Phú Đặng