Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2019

Điệp khúc cho người



1. Ngập ngừng
...Ngập ngừng tóc xoả ngập ngừng môi
Mi dài cắt vạt nắng chiều rơi
Sợi vàng dát phủ đôi vai khép
Mắt nâu lúng liếng ngả nghiêng đời ...
2. Môi xinh

Thơ học trò năm 73

Thơ học trò năm lớp 10 (nk 73-74)
Riêng tặng Chánh Luân Quát
Hiện nay :
Chánh là nhà giáo còn đi dạy học
Luân là nhà giáo do sức khỏe kém đã nghỉ dạy
Quát là nhà giáo đã ra đi mãi mãi...



Áo đỏ
Theo người áo đỏ sang sông
Khách thưa, sông vắng người không...ới đò !

Tôn sư trọng đạo


Ngọc bất trác bất thành khí/ Nhân bất học bất tri lý
( nhỏ mà không học lớn làm ... " đại uý " )
   Tôn sư Trọng đạo
     Lớp học nằm ở tầng hai, ánh nắng mùa hè tuy không thể chiếu thẳng vào phòng nhưng sự oi bức càng về chiều càng gay gắt, cây quạt trần quay uể oải không tạo chút gió nào. Bên ngoài, hàng cây bị cắt cụt ngọn giành chỗ cho ba hàng dây điện kéo dọc theo hè phố. Gió không thể lọt qua nổi dãy chung cư bên kia đường cộng thêm sự ngột ngạt của khói bụi, mùi khét của mặt đường nhựa hòa trộn lại bốc lên len vào từng chỗ ngồi.

Quăng nháp


" Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín 
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay ..."
( Thu hát cho người - Vũ Đức Sao Biển )


    Hồi năm 69, nói không phải phép chớ ông anh tui ổng lớn, lại đi học sư phạm, về nhà chơi dịp nghỉ hè biết chuyện không phải mà không can lại hùa theo kế hoạch tỷ mỉ của đứa em kề đặng đi... quăng nháp !

Ngọc, em chồng tôi



     “ Ngọc, em chồng tôi đến nhà chơi mang theo một tin tức, theo cô ấy là cực kỳ hiện đại vừa xảy ra. Chưa được nghe nói nên cũng chưa hiểu cái gì hiện đại, nhưng nhìn cô ấy đi ào ào từ cổng vào nhà, mái tóc vàng hoe phía trên, áo thun xanh hở rốn ở giữa và đôi giày đỏ phía dưới ống chân trần trắng nõn ló ra ngoài quần ống lỡ là đã thấy được màu...hiện đại rồi.

SÔNG BA


                   Riêng tặng nhóm bạn Sơn Hòa
Một ngày nắng sớm ngược Sông Ba 
Bãi soi cỏ mọc, gió là đà
Giữa mùa mưa, nước lừ đừ chảy !
Sông to khô khốc, đò rưng rưng đò…

Nhà có hai chị 2

"... đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ..."

    Chị hai hai ra đời là niềm vui to lớn nhứt của cả nhà nội - cái nhà chín mươi phần trăm là đàn ông con trai thì hạnh phúc nào bằng khi luôn được nghe tiếng bi bô của đứa bé gái trong nhà, hơn mười năm tiếp theo, má chưa có thêm được đứa nào nữa thì chị không còn là cục vàng cục bạc mà là cục kim cương của cha và mấy chú

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2019

Người bán đồ Mỹ trong thúng

     " Khi về dấu cũ mù tăm
     " Tôi tìm tôi giữa tháng năm phai mờ ... ( Sông Trẹm ) 

       Năm ấy Đại Hàn về đóng đồn kề bên Gò mả, dân tình chưa thấy ảnh hưởng gì lớn bỡi chỗ đất này là của làng, lại cao nên không có nước, cũng chẳng ai từng nhận trồng tỉa gì ở đó…
     Dân làng ban đầu cũng e ngại, dần dần hình như có ý xem thường. Cứ mỗi sáng mỗi chiều lại kéo nhau xếp hàng chào cờ, cả ngày từng nhóm dang nắng đào hào đắp lũy và dồn đất cát vô bao chất nhiều lớp làm công sự. Hai bên cổng kéo kẽm gai có hai ông lính ôm súng đứng nghiêm như trời trồng, bốn góc đồn có nhiều lỗ chờ súng chỉa ra…

Chùm thơ về Lào

Tào lao...quá ! Cứ nhớ về nơi đã rời xa...

BOLAVEN
Boloven, cao nguyên Bolaven
Thảo nguyên xanh ngút ngàn
Sương bay lãng đãng chiều hấp hối
Ráng đỏ cuối ngày mênh mang mênh mang...

PAKSE
Mekong sông rộng cầu dài
Xuồng con mấy chiếc quăng chài giăng câu
Dập duềnh nước đục chân cầu
Đò xuôi tách bến về đâu chiều tà ?
Phía tây biên giới, còn xa mấy ?
Phương đông quê mẹ, xa mờ xa...

LUÔNG PHA BĂNG
Phố gần len giữa cây xanh
Phố xa lấp ló rừng quanh con đường
Cỏ cây còn ủ hơi sương
Hàng tăng lữ bước, cúng dường quỳ dâng
Ảo mờ như có như không...
VIÊNG CHĂN
Mekong nước đục giữa giòng
Dù nghiêng sắc nắng má hồng mắt trong
Bóng chiều in mái chùa cong
Vòng dây buộc lỏng nặng lòng, nọong ơi !
Tay ngoan khép nhẹ không lời
Mắt cười lúng liếng, cúi người tiễn chân ...
Nongkhai ba bước qua đất Thái
Dùng dằng nửa buổi ngộ Mekong
Em hiền như đất thơm như lá
Thoang thoảng hương trầm chiều Viêng Chăn

Mùa Xuân Nhỏ


Đưa em đi chợ hoa ngày Tết
Đỏ hồng, vàng cúc, tím phong lan
Lạc giữa một rừng hoa khoe sắc
Lớn bé hoa gì em cũng quen ...