Thứ Ba, 20 tháng 8, 2019

Kiếm sắc - truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp


Truyện ngắn Kiếm sắc của Nguyễn Huy Thiệp

“Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”
Nguyễn Du
Trong số người gần gũi với Thế tổ Nguyễn Phúc Ánh những năm mưu phục lại cơ đồ nhà Nguyễn có một hào kiệt mà không sử sách nào nhắc đến. Người đó là Ðặng Phú Lân.
Lân quê ở Hưng Hóa, cha là Ðặng Phú Bình, trước là thuộc tướng của Trịnh Bồng. Bình tính ngang tàng, võ công thâm hậu, thấy chúa Trịnh hèn mà cách xử thế keo kiệt, không xứng đáng với bậc vương giả nên bỏ Trịnh Bồng vào Ðàng Trong. Khi Tây Sơn nổi lên, Bình theo Nguyễn Nhạc, Nguyễn Nhạc không tin Bình, cho Bình là dân Bắc Hà trí xảo, không trung tín. Nhạc chỉ cho Bình làm một chức quan võ nhỏ ở vùng sơn cước mãi tây Bình Thuận. Bình bất đắc chí, suốt ngày uống rượu, nhiều khi say quá, cứ trông về phía trời Bắc mà khóc hu hu. Lân can thế nào cũng không được. Về sau Bình ngã nước, râu tóc rụng hết, gầy tọp đi, da vàng như nghệ, chỉ nằm chờ chết. Bình có một thanh kiếm gia truyền, sắc như nước, sống kiếm đổ chì, sức chém khủng khiếp. Trước khi chết, Bình trao thanh kiếm lại cho Lân, bảo rằng: “Con ơi, nước đang có loạn. Tây Sơn bây giờ đang lên như thế chẻ tre. Nhưng ta thấy sức chơi của bọn người này bất quá chỉ như trọc phú nhà giàu, gÁnh vác giang sơn sao được? Ta đồ rằng mệnh Tây Sơn có hạn. Hiện Gia Ðịnh có Nguyễn Phúc Ánh là nòi vương giả, con gắng vào đấy tìm xem”. Lân khóc, mắt chảy có máu. Bình giãy mấy cái, mồ hôi toát đầm đìa, người cứ lạnh dần rồi chết. Lân lấy kiếm đào huyệt chôn cha; tìm đường vào Gia Ðịnh theo Nguyễn Phúc Ánh. Lúc bấy giờ Lân mới hai mươi tám tuổi.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

3 truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp


Truyện ngắn Phẩm tiết của Nguyễn Huy Thiệp


Chữ trinh đáng giá ngàn vàng…
Chữ trinh còn một chút này…
Chữ trinh kia cũng có ba bảy đuờng…
(Nguyễn Du)

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2019

CHUYỆN ... TÀO LAO


An ủi bạn.
Chở thằng bạn nhậu về dùm. Tới cổng đã thấy vợ nó đứng đó. Quay sang thấy mặt nó xanh lè nên mình an ủi :
- Mày bình tĩnh đi. Chết là chắc rồi. Ra đi thanh thản nhé.
" Người ơi người ở tao chuồn ! "

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2019

Chú Sáu Tào


    Chú Sáu Tào

 

      Làng Cảnh Phước nhỏ xíu nên ai cũng biết nhau, dạo gần đây thường có người ở xa đến hỏi thăm nhà Thầy Sáu, ai cũng lắc đầu, đến khi khách lạ dùng vài câu diễn tả đặc điểm thì ai cũng chỉ đến đúng nơi đúng người, y chang mười lần như chục !
     Kể cũng lạ, chú làm thầy hồi nào cả làng không ai biết mà càng về sau, ở xa mấy cũng khá nhiều người tìm đến, qua cách cung kính khi hỏi thăm, rõ ràng họ hâm mộ lắm, mà đâu phải loại ất ơ hỏi, toàn cỡ lắm tiền, nhiều quyền thế, kiểu cách y như cán bộ to, đi toàn xe hơi mới lạ nữa chứ !

 

    Nhớ hồi năm ấy, mùng ba Tết có tai nạn chết người, bắt đầu từ chú Sáu Tào. Số là đám thanh niên thuộc dạng phá làng phá xóm đang lê la ngồi nhậu ở hiên nhà bên hông chợ xổm, chú đi qua chỉ mặt, nạt lớn :
- Mồ tổ cha bay, ăn nhậu mà ngồi trịn trên đống xương người ta, Tết nhứt mà cũng đói nhăn răng, mấy ổng sinh bực, bẻ cổ vài thằng cho mà biết !

      Chú vừa dứt lời chưa kịp đi khỏi, máu đã trộn rượu cộng thêm máu du côn nổi lên, hai thằng nhảy ra đè chú đánh cho một trận, may mà có người can, dìu chú về...
    Chú về đến nhà, đám nhậu cũng tan, nẹt pô rồ ga ầm ĩ, chạy chưa quá năm mươi thước đụng vô trụ cổng chào cái rầm, hai đứa gãy cổ chết tại chỗ !
    Sự việc y như lời trù ẻo, nghe vậy biết vậy chớ chẳng ai thèm quan tâm đến lời chú nói. Rồi sáng sớm mùng bốn chú lại đến, ngang nhà hôm qua có cuộc nhậu ở hàng hiên, chủ nhà đang chuẩn bị cúng gì đó, đứng trước cửa, nói ông ổng :
- Ông lên xã nói mấy ổng xuống đào lấy cốt lên đi, cất nhà đè lên bốn ông, súng đạn y thinh, cúng gì yên mà cúng !
   Chẳng thèm nghe chủ nhà nói đi nói lại gì, chú quày quã trở về nhà, trưa tròn bóng, một mình xách gói ra đi...

 

    Chắc ám ảnh về hai thằng bợm nhậu tự tìm cái chết từ hiên nhà mình chứ hơi đâu nghe lời quàng xiên của chú Sáu, vậy mà đang khỏe cùi cụi bỗng nhiên ông chủ nhà sinh bịnh, lình xình chẳng ra bịnh gì mà thuốc thang hoài không khỏi nên có bữa ông chú bà con đã từng nhảy núi tới thăm, đem chuyện ra kể, ông chú không nói gì mà coi bộ trầm ngâm...
    Khoảng mười ngày nửa tháng gì đó, cũng còn trong tháng Giêng, ông chủ nhà nóng lòng làm cái việc đại kỵ là mướn người đào nhà mình lên. Sâu chưa quá một thước có ba bộ xương người, kêu xã đến, đào mở rộng ra có thêm một bộ xương nữa cộng hai cây súng rỉ sét cùng vài thứ linh tinh...


   Làng xóm vừa sợ lại vừa có ý trông chú Sáu đặng hỏi nhỏ nhưng ai cũng biết chú đã đi chứ nào rõ chừng nào về ! Đôi ba lần bất thình lình, chú Sáu tạt ngang qua làng, thích nói thì cứ nói phang ngang mặc dầu không ai thỉnh... Đa phần dân làng sợ chánh quyền vu cho mê tín dị đoan nên đánh trống lảng giả bộ không nghe, rồi về lẳng lặng thử tìm theo lời vu vơ của chú, nghiệt cái là đúng phóc ! Cũng có đôi khi đào lên chẳng thấy xương cốt chi ngoài mớ mùn đất đen đen lạ lẫm với khúc dây dù cột gút không chịu mục giữa lớp đất thịt ẩm ướt đen nâu ! 

   Cả làng, suốt một năm trời, rảnh lúc nào là lo liệu mà tìm xương cốt người chết thất lạc, chỉ tìm trong phạm vi căn nhà mảnh vườn bỡi họ lo cho an nguy tinh thần là chính, còn ngoài kia xương trắng đầy, ai lo làm chi...

 

    Nghe kể lại, hồi đó chú Sáu Tào tuy học ít nhưng là trai tráng khoẻ mạnh, ráp theo bậu đi điệu tìm trầm rồi về bị sốt rét hành, đêm nọ nghe tiếng chó sủa ran, không hiểu sao, ổng hoảng chạy thục mạng, kiểu chạy cắt theo đường thẳng, ổng phóng cái vèo qua cái ao, phóng cái nữa vọt qua hàng rào keo cao cỡ hai ba mét mất dạng... Người nhà há mồm kinh hãi ! Sáng ngày, toả ra đi tìm không biết ổng chạy đi đâu, tìm tận mấy làng mất mấy ngày trời chẳng thấy mới nghi chết bờ chết bụi hay té sông mất mạng, không thấy xác nên coi như mất tích ... Hơn tháng sau có hai người lạ khiêng chú về trên võng, nghe nói bịnh gì đó nặng lắm, chỉ chờ chết !
    Vậy mà không chết, chẳng ăn gì chỉ uống nước giếng lại tỉnh từ từ, mắt dại dại, dáng đi lẻo khẻo, nói quàng xiên chẳng đâu vào đâu ...
   Rồi non tháng sau cũng lại ban đêm ổng đi luôn, lần này đi nhẹ nhàng không nhảy ao vượt rào, im lặng đến nỗi cả làng không nghe tiếng chó sủa...
    Chú đi rồi, mấy đứa em vì sinh kế cũng dần dần đi làm thuê làm mướn ở xa, căn nhà cuối xóm bỏ hoang lạnh ngắt, vườn cỏ dại mọc đầy.


   Cuối năm nọ, cũng cận ngày đưa ông táo, chú Sáu Tào về. Gặp bà con trong làng chào hỏi chú ừ à trả lời lấy có, con mắt dại dại nhìn mông lung rồi với dáng đi lẻo khẻo chú về nhà, hai ba hôm sau trong đám em đi làm mướn ở xa cũng có đứa trở về...Tết đến, căn nhà hoang đã có bóng người đi ra đi vô, trong sân vừa làm vội cái bàn thiên, suốt đêm nhang đèn cháy đỏ lập loè gây cảm giác rờn rợn...
     Mùng ba Tết chú chớm nổi danh mà không ai hay biết !

.

 

    Những năm ấy làng trên xóm dưới nghèo xơ xác, đói rã ruột, nông dân có chút ruộng vườn hay công cụ gì làm kế sinh nhai cũng đã bị sung công vô hợp tác xã, dắt cặp bò mà trước đây của mình đi ra ruộng, mặt dân cày giữa trưa nắng cũng xanh lè ...
    Làng xóm toàn nhà tranh vách đất , lâu lâu điểm tô bằng màu ngói đỏ xa lạ, vài nhà cán bộ bỗng nhiên giàu lên mới cất, chắc hợp cảnh hợp tình chi đó không rõ, Ông Chín thương binh xóm đầu cầu cứ say lại gõ nhịp bằng đôi nạng gỗ, hò đi hô lại theo đúng điệu, có mỗi một câu cuối tôi còn nhớ như in :
" Máu hồng, xương trắng vùi thây
" Quạ đói một bầy, chia rỉa xác riêng !

    Gần đây, năm ngoái tôi về, thay đổi rõ nhất là bàn thiên ngoài sân nhà nào cũng có, chiều mùa đông lành lạnh buồn buồn, mụ mị qua chất giọng rè rè hoà nhịp nạng rời rạc khó nghe, vẫn y bài cũ, điệu thì như cũ mà lời cuối đã khác xưa, nghe nhoi nhói :
" Máu phai, xương mục làm phân
" Nhiều bầy quạ mập, nuốt dần xác chung !
...




Thứ Tư, 8 tháng 5, 2019

Chuyện của Chim Sâu


      Ngày đưa chị ra bến xe về nơi bắt đầu làm cô giáo, chiếc xe lam vừa lăn bánh là bác ba khóc rưng rức còn hơn ... đưa con gái về nhà chồng !

   Mà chỗ đó có xa xôi gì cho cam, một làng biển nghe nói chỉ cách khoảng hơn vài chục cây số từ quận lỵ, có thể đường sá vòng vo cách trở khó đi một chút nhưng vẫn an bình bỡi chiến sự chưa từng xảy ra nơi ấy mà bác ba tôi lo quá !
.

   Cả mùa đông năm rồi bác gái không đêm nào ngủ yên, luôn trở mình kêu lạnh khó ngủ, càng lạnh lẽo hơn bỡi nửa giường chỗ Chim Sâu thường nằm co ôm gối trùm mền, chỗ con gái cưng của bác nằm trống trơn... Nghe tiếng gió bấc thổi sau hè bác cứ liên tưởng tiếng sóng biển vọng về, ngày đêm gì bác cũng ám ảnh câu vè :

Jeonju - Korea 2017



Làng cổ Jeonju Hank 

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2019

Mai Thảo - Kỷ niệm về Bùi Giáng

VÀI KỶ NIỆM VỚI BÙI GIÁNG
Mai Thảo
Nhiều buổi chiều Sài Gòn, tôi chẳng còn có thể nhớ đích xác vào những năm nào, đâu như năm 1962, đâu như năm 1965 (nếu sai, nhờ hai anh Cung Tiến, Phạm Công Thiện nhớ lại dùm cho), tôi thường được mời tới những họp mặt ăn nhậu trên căn lầu ngăn nắp, thoáng mát của thầy Thanh Tuệ ở đường Lý Thái Tổ. Mỗi họp mặt với Thanh Tuệ, hồi đi là giám đốc của nhà xuất bản An Tiêm và còn là nhà sư trẻ tươi tắn chưa cởi áo hồi tục,