Thứ Hai, 8 tháng 4, 2019

Thailand - những lần ghé qua


tầng thứ 84 tòa nhà Baiyoke Sky ( Bangkok )

Bài Lệ đá


Tôi đọc bài hát Lệ đá lời 5 (viết lần thứ 5 vào năm 1992) như đọc... thơ !
Đặt lời cho bài hát như thơ của thi sĩ Hà Huyền Chi ( Đặng Trí Hoàn ) dựa theo một bài nhạc không lời đã được sáng tác trước của NS Trần Trịnh, đã cho ra đời bài Lệ đá - lời 1.
( chỉ có thể là quá đam mê bài hát này thi sĩ mới viết Lệ đá lời 1 từ giữa những năm 60 và liên tục theo thời gian có lời 2,3,4,5 cũng trên chính bài nhạc này ! )
Để đọc Lệ đá lời 5, đầu tiên tôi đọc lại Lệ đá lời 1 - bài nhiều người biết nhất :

Tình hoang vu



Ngày như chiếc lá, lá rơi vào hư không
Đời như cơn gió, gió bay từ phương nao
Lòng như cỏ úa, úa khô từ lúc em đi...

Tuyhoa áo trắng và đi bộ

" Đất Hòa đa đen mà sinh bông trắng
Con gái Tuy hòa dang nắng cũng xinh " ( ca dao PY )
 ...
    Ngoại trừ màu xanh tươi đẹp của cây lá trong nhiều khu vườn nhà và nhiều hàng cây đứng xếp hàng dọc theo hai bên đường phố nhỏ thì màu trắng của áo học trò là màu sống động nhất của Tuyhoa ngày ấy...

Nhatrang


 Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay?"
                                     Du Tử Lê

Nha trang đến cũng nhiều, 
lần nào cũng thấy đẹp, 
trên face book lộng lẫy, 
gặp lại e ngại ngùng

Mây lang thang

Mây lang thang
...
Đã lang thang mà ngỡ rong chơi
Dưới đèn khuya đạp lá cây khô
Đã yêu mây từ mái tóc em
Chưa đi hoang đủ, đã quay về:

Uyển Dung, nụ hồng ướp hương


....

Tú nhẹ nhàng ôm gọn người yêu trong vòng tay mình, mắt Dung nhắm hờ, đôi môi hé mở tựa cánh hoa hàm tiếu, hơi gió thoảng qua hay nụ hôn lướt nhẹ mà đã làm đôi mi dài từ từ khép lại, đôi má ửng hồng nóng bừng...
Tú vùi một bên má vào làn tóc xỏa buông lơi, hướng mặt ra phía sau, hơi thở nóng phả vào vành tai, chạm vào chân nhiều sợi tóc mai làm hơi thở Dung trở gấp, cái áp môi nhẹ vào phần da thịt trắng ngần như ngó sen phía sau đôi bông tai làm Dung rùng mình, một cái ôm chặt rồi thả lỏng, đôi bàn tay ấm xoa nhẹ lên bờ vai trần, những ngón tay vướng qua sợi dây đeo làm Tú 

Bà Má Củng Sơn


      Hè năm 1975, những con hào chống bom đạn trong và ngoài khuôn viên trường Nguyễn Huệ chưa kịp lấp xong hết. Vết nham nhở do đào lên lấp xuống chưa liền mặt như những vết sẹo chạy ngoằng nghoèo trên sân trường. 
     Những cây phượng già cứ đến hẹn lại lên, vô tư nhả từng chùm từng chùm hoa đỏ. Không hề có hồi trống trường báo tin niên học đã mãn, không hề có cảnh cắm trại hè tạm chia tay bạn bè…Lũ học sinh chúng tôi lặng lẽ vào hè, vội vã rời phố thị…

Em ơi, Tuyhoa lụt


     Hằng nămkhoảng giữa tháng 9 đến giữa tháng 10AL thầy  giáo  học trò thường được nghỉ ...lụt !
  Lụt cũng quen thuộcnăm lớn năm nhỏ  năm nào cũng nên cũng  chuyện nực cười  thư thầy  viết cho gia đình ở Huế, ở Quảng thường hẹn ...đợi con lụt tới sẽ về thăm nhà !

Trang thơ Trần Thiên Thị

theo cùng anh ra biển và thắp một nén nhang

nghe tin bạn
bỏ nhà đi trốn nợ
tết này chẳng biết ghé thăm ai
nghe tin đứa
mua thêm vài sở đất
lý thì mừng
mà lại bi ai