Chuyện tầm phào …: Quán cà phê
Quán không mở nhạc. Đường trước mặt vắng xe, cây xanh nhiều, nhìn ra là thấy cả một góc trời bình yên.
Ông chú thường ngồi chỗ cũ. Lúc nào cũng áo quần thẳng thớm. Gọi một ly cà phê sữa đá.
Ông chú khuấy, nhấp một ngụm. Rồi đưa mắt tìm cô phục vụ, không gọi.
Đợi cô đi ngang qua:
- “ Cháu ơi, cho chú xin thêm chút cà phê.”
Cô dừng lại, nhìn ly:
- “Cà phê bị làm sao ạ?”
- “ Hơi ngọt. Cho chú thêm chút cà phê.”
Cô cầm ly, quay đi.
Nín thinh.
Một lúc sau, cô mang ra ly khác.
Đặt cái cộp xuống bàn.
- “ Ly mới pha. Mời ông.”
Ông chú ngẩng lên:
- “ Chú chỉ xin thêm chút cà phê thôi mà, đâu cần làm ly mới.”
Cô đứng thẳng, giọng gọn, sắc:
- “ Ngọt rồi thì bỏ. Pha lại. Thêm làm gì cho loãng vị.”
Nói xong, quay lưng.
Ông chú ngồi im.
Thỉnh thoảng ngập ngừng xoay cái ly từ mấy ngón tay khô.
Ly cà phê sáng nay tui uống mà cảm thấy khó ngon. Không phải vì cà phê. Mà vì cái cho là đúng, thứ cho là chuẩn, cái ta đây vừa đặt cộp xuống bàn bên cạnh, cùng cái ly.
Tui biết, nhiều buổi sáng ông chú chạy xe từ xa tới quán, không chỉ là uống cà phê. Ông đi mua thư giãn.
Quán bán cà phê cũng bán cả không gian. Chỉ có điều, sáng nay ông chú già mua nhằm thứ khác.
( … ngày mai chốn cũ vắng thêm một người …)
Phú Đặng