Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Chuyện tầm phào từ chuyện kể của Vân Anh : Tri ân … ná thở !

Chuyện tầm phào từ chuyện kể của Vân Anh : Tri ân … ná thở !

Mờ sáng 20-11, quà cho cô mẹ nhét vô cặp, vội vàng gắn thêm cái nơ đỏ to đùng, to đến mức con hơi nghi ngờ liệu nó có thuộc về con hay con thuộc về …nó ?
Bước vô sân trường, thứ đầu tiên Vân Anh thấy là băng rôn “TỰ HÀO TRI ÂN”. Chữ “ÂN” dán lệch, nhìn xa y chang chữ “ĂN”. Đến trường quá sớm giờ thì bụng Vân Anh cồn cào. Nhìn cái bảng mà nhớ cô bán cơm tấm, nhớ cái menu !
Đến màn dợt lại bài múa “ Ơn nghĩa thầy cô “. Cô Tổng phụ trách quát :
- Cười tự nhiên lên!
Cười tự nhiên mà cô cho tập những sáu lần! miệng cả lớp đơ như TV đứng hình.
Bạn Hà chép miệng:
- Cười nữa chắc rách môi quá ha
Vân Anh nghiêm túc gật đầu, đúng y kiểu bác sĩ xác nhận chẩn đoán.
Tới tiết mục tặng hoa. Lớp Vân Anh chưa kịp chọn nhóm đại diện thì cô gào lên “ nhắc tuồng “:
- Em nào cầm được hoa thì lên hết.
Thế là ba mươi hai đứa tràn lên như đàn cá lóc cửng trườn qua bờ kinh đầu mùa nước nổi.
Một bạn giẫm lên váy bạn.
Một đứa rớt mất nơ.
Mấy đứa con trai cầm hoa lóng ngóng làm gãy luôn bông.
Riêng Vân Anh bị dây kẽm trên bó hoa quẹt vô mũi ba lần, đến mức con nghi thầy cô được tặng hoa ít hơn… học trò bị đâm trúng.
Đến lượt Vân Anh phát biểu. Giọng con cố diễn cảm y như lúc tập: “Chúng em xin gửi lòng biết ơn sâu sắc nhất …
Loa lập tức phát ra:
“ Chun … em … rẹt rẹt… sâu… ù ù…”
Không ai nghe gì nhưng ai cũng gật, cuối cùng là vỗ tay đều. Gật và vỗ theo thủ tục hay do cảm xúc thì con không biết nên không dám nói.
Thầy hiệu trưởng lên sân khấu đọc diễn văn, thầy đứng như làm nhuỵ giữa một rừng hoa, bài thầy đọc trong giấy dài lắm, nhớ không nổi, mỏi mê lơ mơ giật mình tỉnh, nghe được câu cuối “ ... dịp để các em bày tỏ lòng tri ân thầy cô chân thành nhất …”
Vỗ tay hết, buổi lễ kết thúc.
Cô chủ nhiệm thở ra một hơi như vừa vượt qua một năm học .
Đứng cạnh cô, Vân Anh hỏi nhỏ:
- Cô ơi, nếu con ngoan và học chăm chỉ, vậy có được tính là tri ân thầy cô không?
Cô cười, nụ cười mệt mỏi nhưng thiệt tình
- Vậy là quá đủ rồi con.
Vân Anh gật gù dạ thưa:
- Nếu vậy thì nãy giờ tụi con múa, chen lên tặng bông, đọc bài nhớ ơn… chắc để làm thầy cô với quan khách được vui thôi hả cô ? Chứ tri ân là sao con chưa hiểu...
Quay về chỗ ngồi, thấy bạn nào mặt cũng phờ phạc, lầm bầm: “Tri ân mà đuối như trái chuối, chúc các bạn may mắn năm sau !”
                                                                                                                         Phú Đặng