Sổ liên lạc điện tử
Tối đó, Vân Anh đang gọt bút chì, lòng yên ổn như cá lia thia trong keo.
Bỗng điện thoại mẹ kêu “ ting” một cái.
Cả nhà giật mình !
Lướt qua màn hình, mặt chuyển màu trong vòng một nốt nhạc.
- Trời đất ơi, lại SỔ LIÊN LẠC ĐIỆN TỬ!
Ba buông ly nước, đứng thẳng đơ. Vân Anh siết cái cặp, nghĩ thầm: “Không biết bị truy tố tội gì nữa đây!”
Tin nhắn hiện ra: “ Hôm nay Vân Anh nói chuyện trong lớp 4 lần.” Gắn thêm icon mặt cười.
Mẹ nhìn icon đó mà cảm giác như bị… chọc quê!
- Bốn lần? Chuyện gì mà nói dữ vậy ?
- Dạ… con hỏi bạn mượn cây thước, con trả cây thước, con hỏi có thấy cây thước màu xanh không, rồi con cúi tìm cây thước của con…
Ba gật gù:
- Rồi, hợp lý.
Mẹ quắc mắt:
- Anh im. Đang điều tra, không bình luận!
Chưa kịp phân xử, lại “ ting” lần nữa.
Ba nhăn mặt:
- Nó bắn từng phát, giờ chuyển qua hằng loạt rồi.
Tin nhắn: “Vân Anh đi học đúng giờ nhưng tóc buộc chưa gọn.” Hàng dưới nhắc nhở: “Phụ huynh lưu ý.”
Mẹ rút lược nhanh như rút kiếm:
- Tới đây!
Bốn phút sau, đầu Vân Anh sáng choang như trong đội hình danh dự.
“ ting”cái thứ ba.
Ba chắp tay khấn: “ Bé ăn chậm 15 phút.”. “Khuyến khích phụ huynh động viên bé tập trung trong bữa ăn” .
Ba ngã lưng ra ghế:
- Ăn cũng bị báo cáo.… thôi rồi, Lượm ơi !
Sáng hôm sau. Cô giáo thông báo:
- Các con về nói với ba mẹ cập nhật ứng dụng mới. Giờ sổ liên lạc có thêm chức năng… báo theo phút.
Cả lớp đứng hình!
Giờ Toán, vừa làm được hai phép cộng, “ting”từ điện thoại cô. Cô lẩm bẩm:
- Ba mẹ Vân Anh vừa xem báo cáo lúc 9 giờ 02.
Vân Anh nghe hóng, rụt cổ lẩm bẩm:
- Sao mà nó biết hay vậy ta?
Tan học. Mẹ đứng ở cổng, tay cầm điện thoại, mặt căng như dây đàn.
- Mẹ mới nhận thêm cái thông báo: “Vân Anh cười trong giờ Tin học.”
- Dạ, thầy kể chuyện vui…
- Ờ. Nhưng nó báo con cười những … hai lần đó nghen!
Ba đứng một bên, nín thở nén cười:
- Tương lai chắc nó báo luôn “Vân Anh thở mạnh quá mức cho phép.”
Tối đến. Vân Anh mở tập làm bài. Ba mẹ mỗi người ôm một cái điện thoại, bỗng “ting”!
Ba nhảy dựng: “ Phụ huynh nhắc bé giữ bình tĩnh khi làm bài.”
Ba lặp lại ” giữ bình tĩnh ?”, rồi… tự ái:
- Ủa, tui còn chưa kịp… mất bình tĩnh mà nó báo trước luôn hả ?
Vân Anh chống cằm:
- Con thấy sổ liên lạc điện tử giống như cái camera của người lớn để canh con á má.
Ba bật cười:
- Trúng phóc ! Hồi xưa ba chỉ bị mời phụ huynh cuối tuần. Còn tụi con bị… giám sát realtime.
Vân Anh thở dài như bà cụ:
- Mai mốt mà nó báo: “Bé suy nghĩ lung tung trong giờ học”, chắc con nghỉ học luôn á.
Cả nhà im như lớp học giờ kiểm tra.
“Ting”Tin nhắn mới: “Ứng dụng cập nhật phiên bản mới. Mời phụ huynh trải nghiệm!”
Ba nhìn điện thoại, mặt bình thản, nhưng tay thì… run run.
Rồi ba bấm “TẮT THÔNG BÁO”.
Rồi bấm thêm cái nữa: “GỠ CÀI ĐẶT”.
- Xong. Ba đầu hàng. Ba sống, còn cái app này thì… khỏi !
Mẹ nhìn cảnh đó, tay cũng muốn bấm theo, rồi… rụt lại:
- Để đó… lỡ cô hỏi…
Ba nhướng mày:
- Em sợ cô giáo hả?
Mẹ đỏ mặt:
- Hổng phải sợ… mà nể. Nể dữ lắm!
Vân Anh ngồi giữa hai người lớn, kết luận tỉnh queo:
- Vũ khí tối tân quá ha, chỉ cần bấm một cái là biến. Chỉ là không dám bấm thôi…
Ba bật cười.
Mẹ nén cười.
Vân Anh xếp vở, càu nhàu:
- Con muốn được yên để học thôi, má à !
Phú Đặng